Chương 76

25 Nov

Yêu còn khó hơn chết

Edit: cuamit

Chương 76: Anh như ngâm mình trong băng tuyết lạnh run.

 01

Anh lặng im ngồi trên sô pha, không chỉ có bác Trương, ngay cả anh cũng không thể tin được, cô không chỉ muốn trốn khỏi, còn có can đảm trốn đi.

Lúc đầu anh còn nghĩ là có thể cô chỉ ra ngoài một chút, lát nữa sẽ trở về.

 

Nhưng đã bốn ngày rồi… không hề có tin tức của cô… di động  tắt máy . Lúc này anh mới bắt đầu hoảng hốt, tìm khắp nơi, Đinh Tĩnh, Văn Kỳ nơi đâu cũng không có, ai cũng bảo không gặp cô.

 

Thậm chí anh còn chạy qua bà Trần làm ầm ỹ lên một trận, chất vấn bà Trần có phải đã đem Từ Y Khả trốn đi rồi hay không .

 

Bà Trần suýt chút nữa cho anh một bạt tai: “Hỗn láo, anh càng ngày càng quá đáng, sao anh lại ra thành thế này, anh nhìn lại mình đi, đến khi nào mới yên ổn nổi!”

 

Anh nhìn mẹ không giống như là đang nói dối, bỗng dưng trong lòng nôn nao điềm chẳng lành, cả người như ngâm mình trong băng tuyết lạnh run. Cô ấy thật sự đã đi rồi.

 

Có điều anh vẫn chưa hoàn toàn mất hết lý trí…anh suy nghĩ lại nếu không có ai giúp đỡ cô ấy chắc chắn sẽ không dám liều lĩnh bỏ đi như vậy, cô ấy không có can đảm ấy.

 

Anh gọi điện thoại cho Mẫn Chính Hàn, quả nhiên cũng trong tình trạng tắt máy , thư ký Mẫn Chính Hàn nói Mẫn tổng dặn dò là anh ấy có việc tư cần phải xử lý, trong khoảng thời gian này sẽ không về công ty. Về phần Mẫn tổng đi đâu, cô ấy không nói.

 

Anh lại trở về căn hộ yêu cầu bảo vệ lấy ra camera theo dõi hôm đó cho anh xem, hình ảnh rất rõ nét, chỉ vừa lướt qua anh đã nhận ra xe của Mẫn Chính Hàn.

 

Trần Mặc Dương hận đến nghiến răng, Mẫn Chính Hàn dám ở trước mặt anh khiêu chiến, chết tiệt!

 

Nhưng tại sao anh không tìm thấy tung tích của hai người này, chuyến bay, nhà ga, bến xe. Tất cả những nơi này anh đều cho người đi tìm, nhưng không có tin tức nào.

 

Anh dĩ nhiên tìm không ra Mẫn Chính Hàn và Từ Y Khả.

 

Những gì anh có thể nghĩ được , Mẫn Chính Hàn đương nhien cũng có thể nghĩ ra.

 

Cho nên hai người kia chắc chắn không đi bằng máy bay hay tàu hỏa, Mẫn Chính Hàn đã đổi một chiếc xe việt dã sau đó đi về hướng bắc.

 

Trên thực tế, hai người bỏ trốn không chút căng thẳng, trên đường ăn ngon nghỉ ngơi tốt. Đến mỗi địa điểm du lịch thì dừng lại hai ngày tham quan. Đi chơi như thế, rất thoải mái.

 

Tuy nhiên Từ Y Khả lờ mờ cảm giác được Mẫn Chính Hàn đang che giấu điều gì đó trong lòng. Anh không thật sự vui vẻ, thường mất tập trung, nhưng anh ấy không nói, cô cũng ngại hỏi.

 

Họ lại bắt đầu xuất phát đến một thành phố khác, Từ Y Khả hỏi anh: “Chúng ta sẽ đi đâu đây, anh có kế hoạch rồi chứ?”

 

Anh nói Bắc Kinh.

 

Từ Y Khả cầm bản đồ Trung Quốc xem: “Ôi, vậy đi ngay lập tức đi, em lớn như vậy rồi còn chưa được đến thủ đô bao giờ.”

 

Mẫn Chính Hàn mở chai nước, ngửa đầu uống một ngụm: “Là em đang theo anh bỏ trốn, sao lại giống như đi chơi vậy.”

 

Cô than thở: “Anh không giống như vậy chắc!”

 

Anh nói: “Anh dẫn em đi một vòng quanh đất nước, đến lúc đó em thích thành phố nào, anh sẽ sắp xếp giúp em.”

 

Cô nói: “Thật ra quê cũ của em rất tốt , non xanh nước biếc, chỉ là nghèo.”

 

Anh cười: “Cái đấy không được, em vừa đến đó cậu ta sẽ tìm được ngay lập tức, bắt em về tử hình , bây giờ anh nghĩ Dương Tử đang đi khắp nơi trên cả nước, à không, nói không chừng là cả thế giới để tìm chúng ta, anh thấy rất kích thích, chết tiệt, lâu lắm rồi anh mới cảm thấy phấn chấn thế này!”

 

Từ Y Khả trợn tròn mắt, anh đưa cô trốn đi chỉ vì để tìm việc kích thích bản thân sao!

 

Anh nói đi Bắc Kinh, quả thật là đi , nhưng chỉ là đi ngang qua, đến khi Từ Y Khả ở trên xe ngủ một giấc tỉnh lại thì xe đã chạy qua Bắc Kinh, đi thẳng đến Đông Bắc.

 

Nhưng đây không phải là một thành phố ở vùng Đông Bắc, mà là đang đi trên con đường dọc theo sườn núi cho đến khi đến một ngôi làng nhỏ.

 

Từ Y Khả dù sinh ra ở một thị trấn nhỏ, nhưng vẫn khó có thể tưởng tượng được ở Trung Quốc vẫn còn có nơi lạc hậu thế này. Cả làng bao quanh bởi các dãy núi, khoảng hơn một trăm hộ gia đình nằm dưới chân núi , nghe nói chỉ cẩn một trận mưa thì đã không thể ra khỏi đường, ngay cả xe cũng không thể vào ra, chỉ có thể đi bộ ra ngoài.

 

Người dân trong thôn vẫn dựa vào những lao động nguyên thủy nhất để duy trì cuộc sống.

 

Từ Y Khả ngạc nhiên: “Rốt cuộc là sao? Sao anh lại biết nơi này?”

 

Không phải mỗi ngày Mẫn đại thiếu gia đều trải qua trong nhung lụa sao, thật lạ là anh còn có thể biết đến một nơi thứ nhất không có club thứ hai không có quán rượu thứ ba không có khách sạn!

 

Mẫn Chính Hàn nói: “Phong cảnh ở đây không phải rất đẹp ư , không khí lại trong lành, là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi.”

 

Từ Y Khả nghi ngờ anh bị quỷ nhập: “Chúng ta sẽ ngủ ở đâu?”

 

Nơi này ngoại trừ đồng ruộng, đất hoang, chuồng gà chuồng heo, mỗi căn nhà cũng chỉ có một phòng ở, gia đình nhiều người cũng chỉ chen chúc trong một phòng nhỏ. Dọc theo đường đi cô cũng đã cẩn thận quan sát rồi. Hiếm khi nhìn thấy một ngôi nhà tạm được, có lẽ người dân trong thôn này rất nghèo.

 

Bỗng dưng có hai người lạ ăn mặc tươm tất đến, người dân trong thôn cứ đi lui đi tới tò mò nhìn mặt họ.

 

Anh kéo một cô gái lại hỏi: “Trong thôn cô có một bà họ Cố đúng không ?”

 

Cô gái kia lắc đầu nói: “Không có.”

 

Anh nói: “Cô nhớ lại kĩ giúp tôi đi.” Là địa chỉ ghi ở đây mà.

 

Cô gái kia nói: “Trong thôn chúng tôi chỉ có ba dòng họ, mỗi họ tôi đều biết rõ như lòng bàn tay, có họ Cố hay không sao tôi có thể không biết.”

 

Mẫn Chính Hàn nghĩ nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Vậy có họ Lưu không ?”

 

“Có, họ Lưu có vài nhà, anh muốn tìm nhà nào ?”

 

Mẫn Chính Hàn nói: “Là một bà cụ, có lẽ là khoảng hơn 70 tuổi.”

 

Cô gái kia nói: “Tôi biết, là bà nội Lưu!” Cô chỉ cho Mẫn Chính Hàn : “Là ngôi nhà kia, trong thôn chúng tôi có ngôi nhà kia là lớn nhất!”

 

Mẫn Chính Hàn cảm ơn cô gái rồi dẫn  Từ Y Khả qua đó.

 

Từ Y Khả nghi hoặc: “Anh có người thân ở đây ư?”

 

Anh gật đầu.

 

Từ Y Khả cảm thán: “Nhưng cũng giống với gia đình nhà anh, cũng là người giàu nhất trong thôn.”

 

Cánh cửa trước sân không đóng, cô và Mẫn Chính Hàn đi vào, bên trong im ắng .

 

Bên trong nhà mọi thứ đều đầy đủ.

Bà cụ đang tưới nước cho rau ở vườn sau nhà, thấy cô và Mẫn Chính Hàn, bà  đi đến , hỏi: “Hai người tìm ai?”

 

Bà cụ tóc bạc, nhưng tinh thần rất minh mẫn , có thể nhìn thấy rằng sức khỏe rất tốt.

 

Mẫn Chính Hàn nói: “Chúng con đi ngang qua nơi này, không có chỗ ở, có thể ở đây vài ngày không ạ?”

 

Từ Y Khả nghe lời này thì hiểu ra Mẫn Chính Hàn không quen biết với bà cụ. Cô nghi hoặc sao anh biết bà cụ họ gì!

 

Người trong thôn vốn rất chất phát, bà cụ lại thấy vẻ mặt Từ Y Khả hiền lành, không hề do dự, bảo: “Vào nhà đi, đừng đứng trong sân .” Bà cụ đi lên trước, đem hoa quả lên cho cô và Mẫn Chính Hàn rồi nói: “Dâu tây vừa mới hái, ăn một chút đi, hai đứa từ đâu đến? Sao lại rơi xuống khe suối sâu này của chúng ta ?”

 

Mẫn Chính Hàn giải thích: “Đường không quen, bọn con lái xe đến ngã ba thấy nơi đây phong cảnh đẹp, không vội đi, muốn ở lại đây vài ngày.”

 

Bà cụ tự hào: “Nơi này của chúng ta rất tốt, ta đã ở đây mấy chục năm chưa hề bệnh tật đau ốm đau lần nào, người dân trong thôn sống cũng rất thọ.”

 

Từ Y Khả hỏi: “Chỉ có một mình bà ở đây thôi sao?”

 

Bà cụ nói: “Đúng vậy, ta còn có một cô cháu gái, làm bác sĩ ở thành phố lớn, con bé làm việc, mấy năm cũng không về rồi, nhưng con bé rất hiếu thuận, căn nhà này là do con bé sửa sang lại cho ta đấy . Ta đã nói chỉ một mình ta không cần phải nhiều phòng như vậy làm gì, nhưng nó một mực không nghe! Sô pha hay ti vi gì đều là nó mua cả đấy, mỗi tháng còn gửi cho bà già này tiền , mọi người trong thôn đều rất hâm mộ.”

Giọng nói bà cụ không giấu được vẻ tự hào.

 

Mẫn Chính Hàn đứng lên tham quan căn nhà.

 

Từ Y Khả cũng biết người già bình thường đều rất thích tìm người nói chuyện, nhất là những người sống một mình như bà cụ, cô tiếp tục trò chuyện với bà: “Cháu gái bà đối với bà thật tốt”

 

“Đúng vậy! Chỉ là không thường xuyên trở về được, đã nhiều năm đi xa.Trong thôn của chúng ta chỉ có một mình con bé là học hành tốt. Con bé rất giống với mẹ nó, nhưng thật đáng tiếc mẹ nó cũng không thể sống lâu hơn.”

 

Từ Y Khả an ủi: “Cô ấy không thể trở về, nhưng chắc chắn trong lòng cũng rất nhớ thương bà.”

 

Bà cụ  nói: “Ta già rồi, con bé cũng sắp đến tuổi phải kết hôn, nếu ở cùng bà già này, ta sợ lại phiền nó. Cũng may cứ lễ tết con bé thường xuyên gởi ảnh chụp về, bằng không ngay cả nó biến thành dạng gì ta cũng không biết…” Bà cụ lại tiếp tục: “Con đợi chút, ta lấy cho con xem ảnh , cháu gái ta rất xinh đẹp!”

 

Bà cụ mở ngăn tủ ra, lấy một album đưa cho Từ Y Khả: “Đây là  cháu gái ta, mấy tấm này đều là nó mới gởi về lúc tết năm nay.”

 

Từ Y Khả rất ngạc nhiên: ” Là bác sĩ Cố!”

 

Bà cụ nói: “Đúng rồi, con bé là bác sĩ, sao con biết cháu gái ta họ Cố?”

 

Từ Y Khả nói: “Con có quen với bác sĩ Cố, cô ấy đã từng khám cho con.”

 

Bà cụ vui mừng: “Con biết cháu gái ta à, vậy hai người kể chuyện con bé cho ta đi!”

 

Từ Y Khả gật đầu: “Dạ! Bác sĩ Cố là một bác sĩ rất giỏi, con rất ngưỡng mộ cô ấy!”

 

Từ Y Khả gọi Mẫn Chính Hàn: “Anh lại đây xem, là bác sĩ Cố, thật trùng hợp chúng ta đến đúng nhà bác sĩ Cố.”

 

Mẫn Chính Hàn không hề ngạc nhiên, đi đến cầm quyển album lật từng trang xem, có đôi khi dừng lại một lát ngắm.

 

Từ Y Khả bĩu môi, xem ra anh ta đã sớm biết, hèn gì chạy đến đây.

 

Ảnh của Niệm Nghi cũng giống như người ở ngoài, vẻ mặt rất lãnh đạm, thỉnh thoảng có mấy tấm nở nụ cười.

 

Khí chất của cô ấy rất trầm tĩnh, chỉ cần nhìn cô ấy, lòng liền cảm thấy yên tĩnh.

 

Từ Y Khả chỉ vào Mẫn Chính Hàn nói: “Bà à, anh ấy cũng quen với bác sĩ Cố, anh ấy là bạn học cũ của bác sĩ Cố.”

 

Bà cụ vui mừng: “Thật tốt, thật tốt, thì ra hai người đều là bạn của Niệm Nghi, vậy hai người thường xuyên gặp con bé phải không? Con bé thế nào? Đã có đối tượng chưa?”

 

Từ Y buồn cười: “Con cũng không biết, nhưng bác sĩ Cố tốt như vậy khẳng định là có nhiều người theo đuổi.”

 

Bà cụ than thở: “Đã hơn hai mươi, người ta đã kết hôn sinh con rồi , đây vẫn chưa lập gia đình, qua vài năm nữa là già đi, nếu thêm một vài năm nữa nói không chừng ta không thể chờ gặp được cháu cố của ta rồi…”

 

Album trong tay Mẫn Chính Hàn bị trượt xuống, đập vào bàn thủy tinh “Bạch”. Sắc mặt anh bỗng trắng bệch.”Đứa nhỏ” hay từ này tựa như nhát dao đâm vào tim anh. Lúc này anh mới cảm giác được đau lòng, giống như có ai đó đang bóp nghẹt tim anh .

 

Từ Y Khả kỳ lạ: “Anh làm sao thế? Mệt ư?”

 

Mẫn Chính Hàn lắc đầu: “Không sao, đột nhiên co chút chóng mặt.”

 

Bà cụ nói: “Vậy vào phòng nghỉ ngơi một lát đi, đợi lát nữa ăn cơm, ta dẫn hai người về phòng.”

 

Bà cụ vào phòng trải giường chiếu: “Phòng này ấm lắm, buổi tối ngủ cũng không bị lạnh, chăn đều sạch mới .”

 

Từ Y Khả ngượng ngùng nói: “Cái kia… Bọn con không thể ở cùng nhau, còn có phòng nào nữa không ạ?”

 

Bà cụ cười: “Con đi theo ta! nào, Vậy con ngủ ở phòng Niệm Nghi,mỗi ngày ta đều thu dọn phòng con bé. Con bé rất thích sạch sẽ, phòng dính một chút bụi cũng không được, vậy nên mới hợp làm công việc bác sĩ.”

 

 

hơn chết

Edit: cuamit

 

16 phản hồi to “Chương 76”

  1. lysparty Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 2:27 chiều #

    Ngược ngược chết…thanks iu

  2. Quynh anh Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 2:31 chiều #

    K bit MCH co van de gi voi “dua nho” vay nhi? Co le MCH va bac si Co se thanh 1doi. Nhu the TMD se k con doi thu nua.hehe

  3. snow Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 2:58 chiều #

    ờ, thắc mắc zụ đứa nhỏ quá đi

  4. le nguyen Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 3:30 chiều #

    Ôi đọc đc 1đoạn thấy ít quá ban ơi,hic2,chương này cũg chưa có j gay cấn lắm nhỉ,mình cungi đoán MCH và CNN thàh 1 đôi,nkư thế đỡ khổ hơn,ngày nào cũg hóng,truyện còn dài k nhỉ

  5. Thu Huyền Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 3:42 chiều #

    ôi,lại có ch mới.ss ơi,b dự định bao h tr này hoàn vậy az?

  6. meo meo Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 3:43 chiều #

    thanks chu nha ^^

  7. vinsan90 Tháng Mười Một 25, 2013 lúc 5:45 chiều #

    Thanks bạn đã edit truyện

  8. Cỏ Huyên Tháng Mười Một 26, 2013 lúc 3:03 sáng #

    huc huc…………………cứ đọc chương mới là có cái mới để chờ đợi, để thắc mắc, đau lòng quá đi ah…………………

  9. mlou Tháng Mười Một 26, 2013 lúc 6:51 sáng #

    MCH và bsĩ Cố có j` j` j` ko nhờ ;;)
    thương lão D quá :(( mà thôi, ráng ngược rồi ngọt cũng đc❤
    thks eya nhiều nhé❤

  10. Thảo Tháng Mười Một 26, 2013 lúc 9:44 sáng #

    Cảm ơn ad nhé. Truyện hay lém.

  11. coi Tháng Mười Một 27, 2013 lúc 11:59 chiều #

    Thanks

  12. Quynh anh Tháng Mười Một 28, 2013 lúc 12:45 chiều #

    Doi may ngay ma hok co chuong moi.hic

  13. banhmikhet Tháng Mười Một 28, 2013 lúc 1:48 chiều #

    thanks nàng nhé

  14. Hoa xương rồng Tháng Mười Một 29, 2013 lúc 3:28 sáng #

    Truyện hay quá,thanks bạn nhjều.mong chap mớj sắp thành hươu cao cổ rồj..hjx

  15. Minhh Mun Tháng Mười Một 30, 2013 lúc 6:05 chiều #

    hay quá!!!!!!!!!!!! tks sis nhiều. mong chap ms wa

  16. le nguyen Tháng Mười Hai 1, 2013 lúc 5:31 sáng #

    Ôi,mình đợi lâu quá ùi,cố gắg post chap ms nka bn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: