Chương 72

11 Nov

Yêu còn khó hơn chết

Edit: cuamit

Chương 72: Tự mình liếm láp vết thương

01

Cô không mang theo chìa khóa, là bác Trương ra mở cửa, nhìn thấy cô, bà nhẹ nhõm thở ra: “Y Khả, cô đã về rồi.”

 

Từ Y Khả hỏi: “Sao thế, anh ấy đã về chưa?”

 

Bác Trương nói: “Đã về, nhưng bị thương rất nặng, cả người toàn máu làm bác sợ khiếp, ở trên lầu cả mấy tiếng rồi. Bác bảo cậu ấy đi bệnh viện nhưng chẳng thấy mở miệng, chỉ ngồi một chỗ, ngay cả đèn cũng không bật. Lúc về bác thấy cậu ấy đi còn không nổi nữa , bị đau cũng không rên. Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, cô chạy nhanh lên xem đi, bảo cậu ấy đi bệnh viện đi, cơ thể cũng không phải là làm bằng sắt , nếu có vấn đề gì thì làm sao bây giờ, bác cũng không dám ngủ.”

 

Từ Y Khả nói: “Không có việc gì đâu, bác đi nghỉ ngơi đi, con lên xem.”

 

Quả nhiên như những gì bác Trương nói, anh ngồi trong góc tối, rèm cửa sổ kéo kín , chỉ có ánh đèn dưới lầu chiếu lên nên cô có thể nhìn thấy bóng dáng anh.

 

Cô bật đèn lên, anh nghe thấy tiếng động, nói: “Tắt đi.”

 

Tay cô đặt trên công tắc không nhúc nhích, Mẫn Chính Hàn quả nhiên đã ra tay quá tàn nhẫn. Trần Mặc Dương bị thương rất nặng, thậm chí còn nặng hơn cả Mẫn Chính Hàn. Máu be bét cả chiếc áo sơ mi, khắp mặt cũng bị dính máu, mắt sưng vù, ngồi bất động trên sô pha.

 

Cô chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng anh như vậy, cô nhớ lần trước lúc bị tai nạn, Chu Lạc Khiết nói cả người anh bị thương.

 

Lúc anh thay quần áo cô cũng thấy trên người anh đầy vết sẹo. Cô có thể tưởng tượng được khi đó anh đã bị thương nghiêm trọng như thế nào, Mẫn Chính Hàn cũng nói hôm nay anh không làm được gì, xem ra có lẽ là do vết thương lần trước chưa khỏi hoàn toàn.

 

Anh lập lại một lần nữa: “Tắt đèn ngay.” Giọng anh tuy dữ dằn, nhưng cũng  nghe ra anh đã không còn sức lực .

 

Cô nghe theo lời anh tắt đèn, cả phòng lại tối đen, cô có thể nghe thấy hơi thở của anh. Anh tựa như một con dã thú bị thương, không để lộ bản thân trước mặt người khác, chỉ khăng khăng trong bóng đêm tự mình liếm láp vết thương.

 

Cô đứng ở bên cạnh, mở miệng: “Anh không đi bệnh viện sao?”

 

Anh không trả lời, một lát sau cô nghe thấy anh nói: “Sao, đã có núi khác dựa vào , mà vẫn còn biết đường  trở về nữa ư!”

 

Anh cũng không muốn cãi lộn, nói xong câu đó anh cũng chẳng còn sức lực, có vẻ cố gắng để thở. Tầm mắt của anh mơ hồ , không phải vì xung quanh đều tối mù, mà anh cảm thấy chóng mặt, đây là vì ảnh hưởng của lần tai nạn trước. Lúc ấy bác sĩ nói, anh vẫn còn trẻ, cơ thể khỏe mạnh, một thời gian sau khỏe lại sẽ không còn có cảm giác này nữa.

 

Nhưng bây giờ anh cảm thấy rất đau, đầu như muốn nổ tung. Trong miệng, cổ họng đều là mùi máu tươi, ngay cả ho anh cũng không dám, sợ động đến vết thương ở ngực.

 

Cô khuyên: “Anh tốt nhất vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra.” Nói xong, một hồi lâu sau không thấy anh có động tĩnh gì, giống như đã chết, nhưng cô biết anh vẫn còn tỉnh.

Cô đi vào phòng ngủ, mặc anh một mình bên ngoài, mạng là của anh ta , nếu anh ta không quý trọng chẳng nhẽ cô còn lo lắng thay anh ta sao? Nếu là trước kia nhìn thấy anh bị thương thành như vậy, cô cũng không biết mình đã khóc thành dạng gì. Nhưng hiện tại không phải là trước kia, cô cảm thấy tim mình đã trở thành sắt đá rồi, tất cả cũng đều vì anh ta mà làm con tim lương thiện của cô bị tổn thương, trải qua những chuyện kia đã không thể còn nguyên vẹn được nữa.

 

Cô bình tĩnh đi tắm, nằm trên giường mở ti vi xem chương trình giải trí, sau lại tắt đèn, nhắm mắt nhưng không ngủ được. Lăn qua lộn lại nhưng vẫn không vào giấc, cô không biết bản thân mình bị làm sao, trong lòng cứ nôn nao, phiền muộn.

 

Cô bật đèn ngủ cạnh giường lên, có lẽ vì lên giường sớm quá, cho nên giờ vẫn chưa buồn ngủ, cô không muốn giải thích bản thân mình đang lo lắng cái gì.

 

Cô vểnh tai lên cố gắng nghe, những chẳng nghe thấy bên ngoài có động tĩnh gì. Cô nghĩ, có lẽ là do cửa dày nên không thể nghe thấy.

 

Cô không hiểu sao bác Trương có thể an tâm đi ngủ được, ít nhất cũng nên lên xem chứ, lỡ như đêm nay anh ta thật sự…

 

Cô hất chăn lên đứng dậy, lúc đi ra ngoài có chút gấp gáp, suýt nữa bị vấp vào váy ngủ. Cô mở đèn, thấy anh đang cuộn mình trên sô pha.

 

Cô đi đến ngồi xổm trước mặt anh, một chút phản ứng anh cũng không có, hai mắt nhắm chặt .

 

Không biết có phải là ảo giác hay không, cô không nghe thấy tiếng thở của anh ta, trong lòng đột nhiên hoảng hốt, tim đập mạnh. Cô cũng không biết mình đã làm gì, tay run run đưa đến sát mũi kiểm tra hơi thở anh.

 

Đột nhiên nghe thấy anh nói: “Tôi còn chưa có chết!”

 

Cô sợ tới mức hét toáng, ngã lui về phía sau, anh vẫn nhắm chặt hai mắt.

 

Cô chống tay đứng lên: “Đi bệnh viện đi.” Anh  luôn là một người sĩ diện. Nếu không phải rất đau đớn anh sẽ không để người ta thấy bộ dáng đó. Cô không biết anh ta điên kiểu gì lại không đi đến bác sĩ, để người ta thấy anh bị người ta đánh thì mất mặt lắm sao.

 

Cũng không biết anh không muốn hay không có sức trả lời , bầu không khí lại rơi vào tĩnh mịch.

Cô đi qua, ngồi xuống bên cạnh anh, sờ đầu anh ta, tóc anh còn ngắn , đâm vào lòng bàn tay cô hơi đau . Cô nhìn thấy vết thương trên đầu anh, máu bện vào tóc dính lại một cục. Da đầu bị trầy, trông rất đáng sợ.

 

Cô không đành lòng, rút tay về, lại hỏi: “Anh thật sự không cần đi bệnh viện sao?”

 

Anh vô lực hất tay cô ra, nói: “Được rồi, cô đi ngủ đi.” Lời nói chắc như đinh đóng cột

Không hiểu sao cô lại có chút tức giận, quay về phòng ngủ, vừa đi được vài bước, lại quay ra cửa nổi giận đùng đùng đi ra lay lay anh ta, kêu lên: “Đứng dậy! Đi bệnh viện có nghe thấy không, tôi bảo anh đứng đứng dậy! Đứng dậy!” Anh rất nặng, anh chỉ nằm vậy, bị cô kéo xuống cả người bị ngã bụp xuống sàn nhà. Vết thương trên đầu lại bắt đầu chảy máu, sàn nhà cũng dính máu. Anh che miệng ho.

Cô quay mặt xuống hướng dưới lầu gọi to: “Bác Trương… Bác Trương… Bác lên đây! Bác nhanh  lên đây!”

 

Bác Trương vốn không dám ngủ sâu giấc , vừa nghe thấy tiếng gọi liền mặc áo khoác chạy lên.

 

Bà thấy cảnh tượng như vậy hoảng sợ: “Sao lại thành như vậy , nhanh đỡ cậu ấy lên.”

 

Từ Y Khả cuốn tay cuốn chân , trơ mắt nhìn anh ho ra máu, sau đó dần dần không có động tĩnh gì nữa. Cô ngơ ngác , không biết làm gì cả.

 

Bác Trương  kêu lên: “Không hay rồi , Trần tiên sinh ngất rồi, nhanh đưa đến bệnh viện.”

 

Từ Y Khả đứng lên gọi điện thoại cho Chu Lạc Khiết. Cô cảm thấy bản thân mình rất bình tĩnh nhưng lúc nói chuyện lại phát hiện giọng nói run run: “Chị Chu, anh ta… anh ta ho ra máu , làm sao bây giờ…”

 

Chu Lạc Khiết ngay lập tức phản ứng: “Mọi người đang ở đâu?”

 

“Ở nhà.”

 

“Gọi xe cứu thương chưa?”

 

“Chưa…”

 

Chu Lạc Khiết nói: “Tôi đến liền.”

 

Chu Lạc Khiết đến cùng xe cứu thương, cô đứng đó nhìn nhân viên y tế đưa anh lên xe cứu thương, Chu Lạc Khiết nói với cô: “Thất thần làm gì, lên xe đi.”

 

Cô ngơ ngác nói: “Tôi đi làm gì?” Cô đi làm gì? Trong bệnh viện có bác sĩ, cô có thể làm cái gì? Cuối cùng Chu Lạc Khiết vẫn kéo cô lên xe cứu thương.

 

Anh bị đưa vào phòng phẩu thuật, Chu Lạc Khiết và cô chờ ở bên ngoài.

 

Chu Lạc Khiết nói: “Sao lại thế này, sao lại bị thương thành như vậy?”

 

Cô đờ đẫn nói: “Đánh nhau với Mẫn Chính Hàn.”

 

Chu Lạc Khiết vừa nghe cũng đã hiểu đã xảy ra chuyện gì: “Thật là điên rồ, Mẫn tổng không biết trên người anh ta bị thương cũng hiểu, nhưng cô không biết sao? Nhỡ xảy ra chuyện gì,  cô muốn khóc cũng không kịp!”

 

Từ Y Khả trừng mắt nhìn, nghĩ cô khóc như thế nào đây? Cô mong anh ta chết, nếu đêm nay anh ta chết cô sẽ thoát khỏi khổ sở cực hình , đến lúc đó cô sẽ được giải thoát, khui sâm banh chúc mừng còn không kịp, làm sao có thể khóc!

 

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng nước mắt lại rơi xuống , cô thật sự không muốn khóc, nhưng cô không thể kiềm chế được những giọt lệ cứ tuôn trào.

 

Chu Lạc Khiết nóng nảy, nhìn bộ dạng kia của cô, cũng không đành lòng, lấy khăn giấy đưa cô: “Không có việc gì , anh ấy khỏe lắm.”

 

Thật ra Chu Lạc Khiết cũng rất lo lắng, dù sao lúc nhìn thấy bộ dạng anh ta như vậy, cũng không biết có nguy hiểm gì không.

 

Lúc nãy là Chu Lạc Khiết vừa từ nhà đến, tóc tai đều bù xù vội vàng chạy đến. Cô vuốt vuốt tóc mình, mua một cốc cà phê đưa cho Từ Y Khả, ngồi cùng từ Y Khả bên ngoài ghế phòng phẩu thuật đợi kết quả.

 

Cửa phòng phẩu thuật mở ra, bác sĩ đi ra gọi người nhà bệnh nhân. Cô cũng không dám đi qua, bất động ngồi tại chỗ. Chỉ có Chu Lạc Khiết vội vàng đến nghe tình hình.

 

Bác sĩ nói cái gì đó với Chu Lạc Khiết, một câu cô cũng không nghe vào, chỉ cúi đầu nhìn cốc cà phê trong tay, tựa như đứa nhỏ làm sai không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Lát sau, Chu Lạc Khiết đi đến: “Đã qua cơn nguy hiểm, sẽ được đưa đến phòng bệnh chăm sóc đặc biệt để theo dõi, cô vào xem đi.”

 

Chu Lạc Khiết thấy cô không có biểu hiện gì, đứng dậy nói : “Anh ấy còn chưa tỉnh lại nhanh như vậy đâu, cô đi vào xem là biết, lần này còn nghiêm trọng hơn tai nạn lần trước. Lúc đó anh ấy mở mắt ra câu nói đầu tiên là hỏi cô có bị gì không, khi đó có lẽ người anh ấy muốn gặp nhất là cô, Cô có biết không, thời gian đó mỗi ngày anh ấy đều mỏi mắt trong ngóng cô, nhưng lại sợ xấu hổ mặt mũi không nói ra.

 

Không thấy cô, trong lòng bực mình trút giận lên y tá, tất cả mọi người đều cảm thấy tính tình anh ấy thô bạo khó đến gần, thật ra anh ấy chỉ muốn gặp cô mà thôi. Y Khả, tôi biết cô hận anh ấy, nếu có người đối xử như vậy với gia đình tôi, tôi cũng sẽ hận nghiến răng nghiến lợi. Nhưng tất cả mọi chuyện đều có nguyên nhân của có , lúc ấy anh ấy tuyệt tình với cô như vậy, chỉ cần cô suy nghĩ một chút cũng có thể hiểu được đang xảy ra chuyện gì, nhưng cô không dám nghĩ, cho nên đem tất cả mọi chuyện đổ lên đầu Mặc Dương.

 

Anh ấy có sai, hơn nữa là sai lầm không thể tha thứ, nhưng chắc chắn cô cũng không hy vọng anh ấy xảy ra chuyện gì đúng không. Cho nên mặc kệ trong lòng cô có bao nhiêu hận  thù , bây giờ anh ây đã nằm trên giường bệnh, cô có thể đi vào thăm ảnh một lần.”

 

Y tá đi đến nói với các cô đã có thể vào thăm bệnh nhân .

 

Chu Lạc Khiết nhìn cô: “Đi thôi.”

 

Cô theo sau Chu Lạc Khiết, mặc bộ đồ vô khuẩn vào, thuốc mê vẫn chưa tan, anh còn hôn mê , sắc mặt trắng bệch như giấy, trên mũi gắn bình thở ôxy. Bình thường là một người mạnh mẽ bây giờ lại nằm trên giường bệnh, trông có chút đáng thương.

 

Thời gian thăm bệnh rất ngắn, một lát y tá đã yêu cầu ra ngoài.

 

Chu Lạc Khiết nói: “Tôi đi về trước , đêm nay cô cũng về sớm một chút nghỉ ngơi, hai ngày nữa anh ấy đã có  thể chuyển đến phòng bệnh thường , sau này chuyện ở bệnh viện phiền cô rồi .”

 

Từ Y Khả nhẹ nhàng nói: “Tôi còn phải đi làm, chị Chu, chị có thể ở lại đây không…”

 

Cô bây giờ không muốn đối mặt với anh, cô sợ mình mềm lòng , sợ bộ dáng kia của anh làm phai nhạt đi nỗi hận trong lòng cô. Hết hy vọng yêu một người hoặc hận người kia đến khắc cốt ghi tâm là điều đáng sợ nhất của một người. Sợ nhất là khi không thể yêu, mà cũng không thể hận được. Cô càng ngày càng sợ có một ngày mình sẽ đi đến thời điểm, bây giờ cô chỉ muốn rời xa anh.

 

Cô sao có thể dao động được. Là anh đã hại cô có nhà mà không thể về, là anh đã cướp mất cuộc sống bình yên hạnh phúc của cô, cô phải hận anh!

Chu Lạc Khiết nói: “Mấy hôm nay con gái tôi vừa trờ về từ trường học, tôi muốn dành thời gian cho cô bé, chuyện bên Thiên Tinh cũng cần xử lý, không thể nào đến đây, tôi sẽ nhờ hai người quản lý qua đây giúp cô, cô chỉ cần sau khi tan sở đến đây , hỏi bác sĩ tình hình của anh ấy là được, sẽ không mất nhiều thời gian.”

 

Cô vẫn  ấp úng: “Hay là… hay là liên lạc với người nhà của anh ấy?”

 

Chu Lạc Khiết nói: “Tốt nhất vẫn không nên kinh động đến bố mẹ anh ấy, Chủ tịch Trần và bà Trần là người bề bộn công việc, có thể giấu giếm được thì nên giấu … Bác sĩ nói khúc xương sườn bị gãy đâm vào phổi, gây tràn máu ở phổi…” Chu Lạc Khiết mỉm cười: “Nếu lúc ấy kéo dài thêm vài tiếng thì có lẽ anh ấy đã mất mạng, là do cô đẩy anh ta xuống nên xương mới đâm vào phổi, coi như là cô đang bồi thường sai lầm đi, mấy ngày này hãy dành nhiều thời gian chăm sóc Trần tổng.”

 

Cô cũng không biết lời của Chu Lạc Khiết là thật hay giả. Cô chưa bao giờ nghe nói Chu Lạc Khiết có con gái, hơn nữa cô lúc ấy có làm anh ngã xuống, nhưng là không đến mức làm cho anh thành như vậy chứ. Tóm lại, cô không muốn gánh vác trách nhiệm kia.

 

Chu Lạc Khiết nói: “Đi thôi, tôi bảo bác Trương đưa ô về trước, sau này bác ấy sẽ đến đón cô tan sở, như vậy cô qua bệnh viện cũng rất tiện.”

 

Chu Lạc Khiết đã đi, cô rầu rĩ về nhà, Bác Trương đang lau sàn, nơi anh ta ho ra máu. Bây giờ sàn nhà đã sạch bóng.

 

BácTrương thấy cô về, để khăn xuống đi đến hỏi: “Thế nào, Trần tiên sinh không sao chứ?”

 

Từ Y Khả nói: “Đã không sao , nhưng phải ở lại bệnh viện một thời gian.”

 

Bà nhẹ nhõm thở ra: “Cám ơn trời đất! Cám ơn trời đất! Vừa rồi thật làm tôi sợ muốn chết, cô nói đi nhỡ khi cậu ấy có chuyện gì, trong lòng tôi sẽ không yên, nhưng lúc ấy tôi đã khuyên cậu ấy thế nào, cậu ấy cũng không chịu đi, cô cũng biết những lúc cậu ấy không nói lời nào thật sự rất dọa người , tôi cũng không dám nói nhiều.”

 

Từ Y Khả đã quá mệt mỏi, cô cười gượng, kéo lết cơ thể mệt nhừ về phòng, đi vài bước rồi quay đầu lại nói: “Bác Trương, có thể phiền cô một chuyện hay không.”

 

Bác Trương đi đến: “Không sao, cô cứ nói đi, còn gì mà phiền với phức .”

 

Từ Y Khả nói: “Mấy ngày này bác có thể đến bệnh viện chăm sóc anh ấy không, ở bên kia đã có người trông nom, chỉ cần người trong nhà đi qua thăm, hỏi han tình hình ở chỗ bác sĩ. Con biết phải để bác chạy ngược chạy xuôi rất vất vả, con sẽ đưa thêm tiền lương cho bác.”

 

Bác Trương nói: “Thêm tiền lương cái gì, Trần tiên sinh đưa cho tôi đã đủ dày lắm rồi , cậu ấy  bây giờ nằm viện, tôi qua chăm sóc là điều đương nhiên , nhưng, cô không đi sao?”

 

Từ Y Khả nói: “Mấy ngày này con bận việc, sắp tới còn có thể phải ra ngoài công tác, con sợ đến lúc đó không có thời gian đành phải phiền bác .”

 

“Vâng, thế à, cô yên tâm, tôi sẽ cố gắng chăm sóc Trần tiên sinh thật tốt.”

 

“Vậy cám ơn bác.”

 

Bác Trương ở sau lưng lắc lắc đầu hoài nghi, đôi này, bà thật sự là không thể hiểu nổi.

 

Tuy bà vừa đến vài ngày, nhưng cũng nhìn thấy chút gì đó, hai người này ở chung nhưng không hòa hợp, nhưng lại không giống như là cảm tình không tốt, tóm lại rất kỳ lạ.

 

Ngày hôm sau cô vẫn đi làm như thường, tan sở lại trở về, cô thật hy vọng lúc này tổ cô có việc gì cần quay ngoại cảnh, để cô có thể danh chính ngôn thuận rời đi một thời gian. Nhưng mấy tiết mục của kỳ này không cần đến đi quay ngoại cảnh. Đừng nói là công tác, tăng ca ở đài cũng không phân cho cô bởi vì giám đốc đài đã ra lệnh. Đài đã tuyển thêm một biên tập viên cắt nối hình ảnh, gánh vác bớt lượng công việc của cô. Bây giờ lượng công việc trong tay cô ít đến đáng thương, cả ngày nhàn nhàn.

 

Về nhà, bác Trương không có nhà, có lẽ đã đi bệnh viện .

 

Cô một mình cũng chả muốn nấu ăn, nằm trên giường ép mình ngủ một giấc.

 

Về sau mỗi ngày Bác Trương đều báo cáo tình hình ở bệnh viện cho cô, mọi việc không có thay đổi.

 

Ví dụ  như: “Hôm nay tinh thần Trần tiên sinh cũng không tệ lắm, tôi vào thăm,  cậu ấy còn nói chuyện với tôi hai câu…”

 

“Hôm nay Trần tiên sinh đã chuyển tới phòng bệnh thường…”

 

“Hôm nay hình như Trần tiên sinh không có khẩu vị, một muỗng cũng không ăn…”

 

“Hôm nay Trần tiên sinh lại hơi tức giận, bác sĩ nói nếu như thế đối với vết thương sẽ không tốt, hơn nữa lúc ho vẫn ra máu…”

 

Chu Lạc Khiết cũng gọi điện thoại đến hỏi thăm tình hình, cô đem những gì bác Trương nói thuật lại, thật ra từ lúc anh nằm viện đến bây giờ cô chưa từng một lần qua thăm.

 

Hôm nay bác Trương trở về, lại nói: “Y Khả, nếu hôm nay cô không bận hãy đến bệnh viện thăm cậu ấy đi, hôm nay Trần tiên sinh hỏi cô, một mình cậu ấy ở bệnh viện rất đáng thương , mấy người chăm sóc không làm hài lòng cậu ấy, mời người chuyên nghiệp đến mấy cũng không bằng người nhà chăm sóc cẩn thận…”

 

Lúc ấy cô đang xem phim trên ti vi đến đoạn cao trào, cô hờ hững trả lời một: “Con có lẽ không có thời gian đến đâu.”

 

Cô nghe thấy tiếng thở dài của bác Trương, bây giờ có lẽ ngay cả bác Trương cũng cho rằng cô thật nhẫn tâm, nhưng lúc anh tàn nhẫn với cô sao không ai nói đi.

 

 

 

 

 

 

17 phản hồi to “Chương 72”

  1. trangxop Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 12:41 chiều #

    tèm tém tem :*

  2. Windy Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 12:58 chiều #

    Yêu nhau mà sao cứ khổ sở thế😦.

  3. huyendo Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 1:23 chiều #

    Đôi này sao khổ sở thế nhỉ???

  4. Hương Thảo Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 1:36 chiều #

    Huhu đau lòng vì 2 ng này quá đi thui cả nhà ơi:(

  5. Lehang Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 2:07 chiều #

    Thế này thì bao giờ mới hết ngược nhau hả trời?anh chị này cũng giỏi làm khổ nhau quá đi

  6. maimai2207 Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 2:15 chiều #

    “lúc anh tàn nhẫn với có sao không ai nói đi” buồn quá, hic

  7. meo meo Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 2:25 chiều #

    Aigoo, nguoc nua nguoc mai, cang nguoc, cang hay a. Hihi, thanks chu nha

  8. Annie Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 2:33 chiều #

    Càng ngược TMD mình càng khoái, ngược nữa đê, YK đừng mềm lòng

  9. snow Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 3:11 chiều #

    haizzzzzzzzzz, tội nghiệp anh

  10. tranthithu Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 5:23 chiều #

    Thanks chu nha ,chuong nay dai le the nhung rat hay.

  11. ngocvn123 Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 5:30 chiều #

    tr nguoc qua.nhung k hieu sao dao nay lai thich doc nguoc.thuong a qua.khoc het nuoc mat r.huhu

  12. trangxop Tháng Mười Một 12, 2013 lúc 3:39 sáng #

    truyện hay quá cơ :*

  13. Quynh anh Tháng Mười Một 12, 2013 lúc 6:16 sáng #

    Vua yeu,vua han.

  14. trangxop Tháng Mười Một 12, 2013 lúc 4:05 chiều #

    mong chương mới quá🙂

  15. Thuong Tra Tháng Mười Một 12, 2013 lúc 4:30 chiều #

    baoh họ mới lại yêu nhau đây >”<

  16. lai ha Tháng Mười Một 13, 2013 lúc 2:54 chiều #

    hơi buồn cho anh chị này

  17. kiennga Tháng Một 9, 2014 lúc 2:56 sáng #

    đúng là yêu còn khó hơn chết mà😦

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: