Chương 62

13 Oct

Yêu còn khó hơn chết

Edit: cuamit

Chương 19: Cuối cùng cũng chỉ là bế tắc

 01

Mưa vẫn rơi, cô không biết mình khóc trong bao lâu.

 

Lúc cô tỉnh lại đã ở nằm trên giường, Mã Tuấn ngồi bên cạnh.

 

Cô muốn dậy, cô còn phải đến xem bố thế nào, còn có Y Trạch, từ lúc biết tay mình bị tàn phế đã mấy ngày không nói chuyện.

 

Mã Tuấn lại ấn cô xuống, nói: “Em nghỉ ngơi thêm lát nữa, dầm mưa lâu như vậy, đang sốt nhẹ.”

 

Anh giúp cô kéo chăn, nói: “Sau này đừng làm chuyện điên rồ nữa, nếu em có chuyện, mẹ em sẽ chịu không nổi …”

 

Giọng của anh có chút nghẹn ngào, bây giờ trong nhà anh cũng loạn cả lên, lại nhìn thấy cô khổ sở như vậy mà anh cái gì cũng không thể giúp được, ngay cả người phụ nữ anh yêu thương  cũng không bảo vệ được. Đây là một cảm giác nói không nên lời, bất lực.

 

Cô ôm anh: “Thật xin lỗi… Nhưng em không biết làm sao bây giờ, bố và Y Trạch sẽ ra sao, mẹ em đã chống đỡ không nổi nữa, em sợ mẹ sẽ suy sụp mất, vì sao nhà em khổ như vậy, vì sao…”

 

Mã Tuấn lấy khăn lau nước mắt cho cô, nói: “Y Khả, em đừng khóc, hãy nghe anh nói… nhà anh cũng đã bàn bạc rồi, chúng ta hãy đưa bố và Y Trạch rời khỏi Giang Nhạc, rời khỏi Giang Nhạc không phải là địa bàn của bọn chúng, anh đã đặt vé máy bay tối mai rồi, đợi Y Trạch và bố chữa trị xong, chúng ta sẽ về lại…”

 

Trong mắt cô ánh lên tia hy vọng, đúng, đúng rồi rời Giang Nhạc, anh ta có bản lĩnh gì cũng không thể làm gì được cô .

 

Cô liền ngồi dậy: “Vé máy bay mấy giờ, đi đâu? Bây giờ em phải làm gì, mẹ đâu, mẹ đã biết chưa.”

 

“Em đừng gấp gáp, anh cũng đã nói với mẹ, tối mai tám giờ mười lăm chuyến bay đi Thượng Hải, ở đó có vài bạn học của anh, hơn nữa điều kiện bệnh viện ở Thượng Hải cũng tốt, em bây giờ hãy nghỉ ngơi cho khỏe, chăm sóc bản thân cho tốt ngày mai em và mẹ thu dọn vài thứ cần thiết, những cái khác không cần nghĩ.”

Tám giờ tối mai, còn một ngày, cô muốn đi ngay lập tức, mang theo người nhà không bao giờ trở về nữa.

 

Buổi tối Mã Tuấn ở lại chăm sóc cô, ngủ bên phòng bên cạnh, cô rất cảm động lúc thế này vẫn còn có người bên cạnh, ít nhất có thể cho cô một giấc ngủ.

 

Ngày hôm sau, cô cảm thấy thời gian sao trôi chậm thế, cô liên tục xem đồng hồ, hận không thể ngay lập tức chỉ đến tám giờ, bố cô thật sự đã rất nguy kịch, vết thương nhiễm trùng, chỉ uống kháng sinh cũng không có tác dụng, có khi hôn mê cả một ngày cũng không tỉnh lại, liên tục bị sốt, dù có tỉnh lại cũng rất đau đớn, cô rất sợ lỡ như…

 

Đối với cô mỗi một giây cũng như dày vò, rốt cục cũng đợi được đến chiều sáu giờ, bên ngoài thời tiết không tốt, cô sợ nhỡ kẹt xe. Chưa đến sân bay, cô vẫn không thể yên tâm được. Một giây còn ở Giang Nhạc, trái tim cô như bị rơi ra khỏi lồng ngực.

 

Mã Tuấn biết lòng cô đang nóng như lửa đốt, nói: “Được, vậy bây giờ đi, trước hết hãy đỡ bố vào xe…”

 

Cô và Mã Tuấn đỡ bố, mẹ giúp đỡ Y Trạch.

 

Lúc xuống dưới lầu, Mã Tuấn nói: “Y Khả, em giúp anh đỡ bố, anh đi gọi xe.”

 

Chân của anh còn chưa đi được tiện lắm, lúc đi còn có chút đau, mỗi bước đi đều phải cố gắng hết sức.

 

Cô biết anh đều là vì cô sốt ruột, cô nghĩ, đợi tất cả mưa gió trôi ra, cô sẽ kết hôn cùng anh ngay lập tức, không cần hôn lễ, chỉ cần đi đăng ký thôi, cả đời này cô sẽ luôn đối với anh thật tốt.

 

Mã Tuấn đột nhiên dừng lại, cô thấy lạ định mở miệng hỏi anh. Giây tiếp theo cô liền sợ hãi đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Điều cô lo lắng bất an cả một ngày cuối cùng cũng đã đến  . Chiếc xe kia của Cổ Phong chắn trước mặt Mã Tuấn, vài tên xuống xe chặn đường đi.

Mã Tuấn lui về phía sau một bước, giang hai tay ra che chở trước mặt cô.

Cổ Phong cũng bước một bước tới gần trước mặt bọn họ.

 

Cổ Phong nói: “Không có Trần tổng đồng ý, các người đừng mơ tưởng ra khỏi Giang Nhạc một bước.”

 

Mã Tuấn nói: “Họ Cổ kia, anh đừng có tuyệt tình quá .”

 

Cổ Phong cuốn tay áo lên một khối cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, đấm một phát vào bụng anh, kiêu ngạo nói: “Tuyệt quá thì sao? Lại đi tố cáo tôi! Lại đi báo cảnh sát hả! Tên chó Chương Kinh Hoa kia không phải rất có năng lực sao, lúc này sao không đứng ra sủa vài tiếng cho tôi nghe hả!”

 

Tay Từ Y Khả đang đỡ bố, không thể buông ra, tình cảnh trước mắt làm cô nhớ đến một tối đầy máu kia, cô hét lên: “Đừng đánh anh ấy… Mã Tuấn, anh có bị gì không…”

 

Bà Từ bên cạnh đã muốn điên lên, chồng thì hấp hối, con trai bị đánh đến bị tàn phế, còn có sắc mặt kiêu ngạo của tên Cổ Phong kia làm cho bà mất hết lý trí, hận không thể lột da hắn, uống máu hắn, bà điên cuồng gào thét: “Các người sẽ không được chết tử tế… Các người một ngày nào đó sẽ bị phanh thây… Bị xe đâm chết…”

 

Mấy tên côn đồ nghe xong định đi đến, Cổ Phong đưa tay lên ngăn lại, nói: “Không chết tử tế được, nhưng vẫn phải xem các người chết như thế nào đã.”

 

Toàn bộ khu chung cư im ắng, cho dù có mấy người đi qua thấy một cảnh như vậy cũng đi đường vòng.

 

Trên lầu có mấy gia đình mở cửa sổ nhìn xuống, có lẽ cũng có người báo cảnh sát, nhưng chẳng ích gì, lúc này sẽ không ai đứng ra, cho dù là bọn họ đến cũng không cứu được cô.

 

Sau lưng đều là phụ nữ và người bệnh ốm yếu, Mã Tuấn sợ lại đụng đến người nhà cô càng nghiêm trọng hơn, nên che chở cho cả gia đình lên lầu lại.

 

Mấy tên đó cứ đứng dưới đấy, không có lên theo.

 

Cô biết không còn hy vọng, trong lòng cô đã lui héo tro tàn.

 

Tối khuya bố cô lại sốt cao, còn ho ra cả máu.

 

Hơn nửa đêm Mã Tuấn chạy đi tìm, rốt cục cũng tìm được một bác sĩ cùng đến nhà. Bác sĩ kia nói: “Các người vẫn nên nghĩ cách để bệnh nhân nhanh được vào viện, chứ cứ tiếp tục như vậy Hoa Đà tái thế cũng không cứu được.”

 

Cô nghe xong nhưng không khóc, chỉ ngồi sững trên sô pha.

 

Ngày hôm sau cô bảo Mã Tuấn về nhà, bảo mẹ mình đi làm, ra khỏi cửa cô đi thẳng đến Thiên Tinh. Cô không tin cô không đợi được anh ta, anh ta ép cô như vậy, bây giờ đã đến nông nỗi này, anh ta sao còn không thể lộ diện!

 

Ba ngày liên tục đợi ở Thiên Tinh, bảo vệ vào vào ra ra, có mấy người cô quen biết , nhưng họ cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhìn thấy mỗi ngày cô đều đến, nghĩ rằng cô bị Trần Mặc Dương ruồng bỏ nhưng vẫn không dứt được, bởi vậy khuyên nhủ: “Từ tiểu thư, Trần tổng hình như ra nước ngoài bàn công việc, mấy ngày gần đây cũng không thấy anh ấy đến, cô đừng đợi nữa, không gặp được anh ấy đâu.”

 

Từ Y Khả lắc đầu: “Không sao, tôi sẽ ở đây chờ, anh ấy sẽ trở về.”

 

Lại một ngày không thu hoạch được gì, về nhà từ xa đã nghe thấy tiếng mẹ khóc kinh thiên động địa, nhiều gia đình còn mở cửa ra nhìn. Cô chạy như điên, đẩy người đang chen chúc ở cửa ra. Trong phòng khách mẹ cô không ngừng dập đầu dưới chân bác sĩ: “Tôi cầu xin ông , giúp chúng tôi nghĩ cách… Bác sĩ xin ông hãy thương xót, giúp chồng tôi vào viện, tôi cầu xin ông, tôi dập đầu xin ông …”

 

Người bên cạnh cũng lên tiếng cầu khẩn, vẻ mặt bác sĩ khó xử nói: ” Bà đứng lên trước đi… bà đứng lên trước rồi nói sau…”

 

Có hàng xóm thấy cô quay lại, nói: “Y Khả, con về đúng lúc, nhanh, nhanh nghĩ cách, bố con chịu không nổi nữa rồi…”

 

Cô ngơ ngác vài giây, sau đó xoay người chạy một mạch ra ngoài, người đằng sau nói gì đấy, nói cái gì cô cũng không nghe thấy. Cô chỉ biết bố cô sắp chết… bố cô sắp chết… cô cũng không muốn sống nữa…”

Lòng cô thắt lại, cô xuống xe đi vào cửa hàng hoa nhỏ cạnh Thiên Tinh, lúc đi ra trong tay cầm một con dao nhọn.

 

Cô cầm con dao đi vào Thiên Tinh, thế giới bên trong choáng ngợp vàng son, mọi người đều đang cười đùa, vui sướng, còn người nhà của cô thì đang dãy dụa gần chết, tại sao lại bất công như thế chứ!

 

Cô đi thẳng lên lầu hai, vệ sĩ đã nhìn thấy cây dao trong tay cô, cảnh giác, ngăn cô vào, nói: “Thật xin lỗi, Từ tiểu thư, Trần tổng không có ở đây, lần khác cô lại đến!”

 

Cô vung dao trên tay lên: “Tôi muốn gặp Trần Mặc Dương… Các người bảo anh ta ra đây gặp tôi… Trần Mặc Dương, anh ra đây cho tôi, đi ra đây cho tôi…”

 

Mắt cô đỏ ngầu, ai tới gần cô, cô liền vung tay loạng xạ,. Cô không còn gì để sợ , cho dù hôm nay có chết ở đây cũng không sao cả !

 

Những vệ sĩ ở đây đều đã trải qua huấn luyện, tuy trong tay cô cầm dao, nhưng liền bị thu phục,. Cô liều mạng giãy dụa, tóc tai bù xù khóc, hét lên như một kẻ điên, anh đã bức cô đến điên rồi.

 

Trong hỗn loạn, cô thấy mặt Trương Uyển mỉa mai, tay Trương Uyển vung lên tặng cho cô một cái tát, nói: “Đây là đâu mà cô dám làm ồn, đáng tiếc cô không còn là Từ Y Khả trước kia nữa  rồi.” Cô nói với đám vệ sĩ, “Lôi cô ta ra ngoài cho tôi!”

 

Mấy tên vệ sĩ kia có chút do dự, một người là người phụ nữ bị Trần Mặc Dương “thất sủng”, một người vừa trở thành “nữ vương” của Cổ Phong , bọn họ nhất thời không biết nên làm thế nào.

 

Trương Uyển lạnh lùng nói: “Còn đứng đấy làm gì…”

 

Từ Y Khả không hề giữ hình tượng mắng, lôi hết những từ ngữ ác độc cô có thể nghĩ ra, chửi: “Trương Uyển, cô sẽ không được chết tử tế , một ngày nào đó các người đều sẽ gặp báo ứng …”

 

Trương Uyển lại một lần nữa giơ tay cao lên “Cô từ từ chờ đi …”

 

Tay giơ lên giữa không trung bị Chu Lạc Khiết giữ lại, quát: “Các người muốn làm gì, muốn tạo phản có phải không! Còn không buông tay, mắt các người bị mù à!”

 

Mấy tên vệ sĩ kia nhanh thả ra, Từ Y Khả ngã trên mặt đất, gặp Chu Lạc Khiết, cô  quỳ  lên, ôm chân Chu Lạc Khiết, cầu xin nói: “Quản lý Chu, tôi cầu xin cô, xin cô hãy cứu bố tôi, cứu bố tôi…”

 

Chu Lạc Khiết vừa mới trở về từ bên ngoài, không rõ chuyện gì lắm, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Từ Y Khả, cũng đoán sự việc không hề nhỏ.

 

Chu Lạc Khiết đỡ cô dậy, nói: “Đừng hoảng hốt, đi theo tôi, có chuyện gì từ từ nói.”

 

Chu Lạc Khiết vẫy tay mấy tên vệ sĩ: “Xuống cả cho tôi.” Liếc mắt qua Trương Uyển nói: “Nếu để cho tôi biết mấy ngày hôm nay tôi và Trần tổng không có ở đây cô sau lưng làm những việc xằng bậy nào, tôi sẽ không tha cho cô!”

 

 

 

 

 

 

 

 

10 phản hồi to “Chương 62”

  1. Hương Thảo Tháng Mười 13, 2013 lúc 11:40 sáng #

    Edit cố lên nào….truyện đọc càng ngày cang mong mỏi 1 tia hy vọng

  2. Quynh anh Tháng Mười 13, 2013 lúc 12:01 chiều #

    Doc thay uc che that. Dung la buc nguoi wa dang.hic.

  3. Heo con Tháng Mười 13, 2013 lúc 12:03 chiều #

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

  4. Thuong Tra Tháng Mười 13, 2013 lúc 12:48 chiều #

    huhu thuong nu 9 qa de, baoh nam 9 moi xuat hien day

  5. maioc Tháng Mười 13, 2013 lúc 3:20 chiều #

    Mình nghĩ bố Y Khả sẽ ko trụ đc,truyện sẽ lên cao trào.

  6. mebeoyeugacon Tháng Mười 13, 2013 lúc 3:26 chiều #

    thanks bạn nhé ^_^

  7. Thảo Tháng Mười 13, 2013 lúc 3:26 chiều #

    Chờ lâu thật. N cảm ơn b đã dịch nhé. Hy vọng mau chóng đc hoàn.

  8. oanh kiều Tháng Một 8, 2014 lúc 4:21 chiều #

    hehe chu lac thiet ve roi,

  9. holynu2101 Tháng Sáu 1, 2014 lúc 11:51 sáng #

    Có liên qan na, 9 k đấy

  10. An dĩ phong Tháng Tám 6, 2014 lúc 12:56 chiều #

    Vẫn là Chu lac khiet co bản lĩnh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: