Chương 58

1 Oct

Yêu còn khó hơn chết

Edit: cuamit

Chương 15: Kết cục đã định ( Hạ )

01

Buổi tối cô nhốt mình trong phòng, mắt nhìn chằm vào màn hình máy tính. Tình yêu  trong phim hàn quốc luôn đẹp, luôn buồn như vậy, đủ loại khó khăn ngăn trở thay đổi bất ngờ, nhưng cuối cùng cũng không thể ngăn cản được những người yêu nhau đến với nhau. Vậy mà trong thực tế, hai người vẫn còn đang nắm tay nhau sau đó đã bị đẩy chìm xuống biển, mãi tìm không được tay của đối phương.

Bà Từ vào phòng cô, ngồi xuống mép giường.

Từ Y Khả không nói chuyện, trên phim đang đến đoạn cao trào, nam nữ sắp chia tay ôm nhau khóc, đôi ấy vẫn tốt hơn cô…

Bà Từ ấn stop, tiếng nhạc du dương cùng với tiếng khóc cũng dừng lại. Bà Từ cầm tay con gái, nói: “Y Khả, nói chuyện với mẹ.” hai ngày này bà thấy con gái ở bên cạnh mình trầm tĩnh lạ thường.

Từ Y Khả xoay người đối mặt với mẹ, cười nói: “Nói gì mẹ?”

Bà Từ hỏi: “Có phải những lời mẹ Mã Tuấn nói làm con không vui ?”

Từ Y Khả lắc đầu.

Bà Từ nói tiếp: “Trên đời này mẹ chồng con dâu luôn là oan gia, người mẹ luôn nghĩ rằng con trai mình là tốt nhất thế giới, lúc trước nhà bố con nghèo trắng tay , nhưng bà nội con cũng chê mẹ thế này thế kia , cho rằng mẹ không xứng với bố con. Thật ra cái gì con cũng không cần xen vào, bà ấy là người lớn, con chỉ cần cư xử lễ phép, quan trọng là Mã Tuấn đối tốt với con, nó coi trọng con, yêu con, che chở con. Nếu tương lai chồng con đối xử không tốt với con, con lấy lòng gia đình chồng có ích gì, phải biết rằng người cùng con sống cả đời là Mã Tuấn…”

“Mẹ, con hiểu cả mà…”

Bà Từ vuốt vuốt  tóc con gái, nói: “Mẹ sợ con ngốc, cái gì cũng không ứng phó được, làm con dâu người ta không dễ dàng gì, lòng mình khoang dung một chút, mẹ Mã Tuấn nói cái gì đều không quan trọng, còn ngoài miệng trả lời được, đừng cãi lại bà ấy, bà ấy là người phân biệt gia cảnh, nhưng nhà người ta cũng không hơn nhà mình mấy…”

Bà Từ nói xong, mắt đã đỏ lên.

Từ Y Khả nói: “Mẹ, mẹ sao thế…”

“Vẫn hy vọng con kết hôn cùng Mã Tuấn, nhưng không nghĩ đến , trong lòng mẹ lại tiếc, cảm thấy con vẫn còn là một đứa trẻ, vậy mà đã sắp tiễn con đi lấy chồng …”

“Cho dù kết hôn, con vẫn ở Giang Nhạc mà, lúc nào cũng có thể về .”

“Mẹ biết, chỉ là luyến tiếc.” Bà Từ lấy sổ tiết kiệm đưa cho Từ Y Khả, nói: “Cầm lấy, mẹ đã hỏi qua, phong tục của Giang Nhạc, tuy là nói biếu tiền cho bố mẹ , nhưng lúc con gái cưới chồng, bố mẹ đều phải trả lại cho con cái, bằng không con cái kết hôn rồi cũng chả có mặt mũi mà nhìn. Nếu đầu tháng sau đã là ngày kết hôn, vậy cũng chả còn bao nhiêu thời gian nữa.”

Ngón tay Từ Y Khả vuốt ve bìa da sổ tiết kiệm kia, nhắc nhở cô đây không phải là một trò chơi, kết cục đã định, cô sắp trở thành vợ của người ta, mà tất cả mọi thứ của Trần Mặc Dương chỉ còn lại là những đóa hoa trên biển, ngay cả dấu vết cũng không lưu lại.

Anh kết hôn tôi cưới chồng, không hề liên quan, lời nói này đã được thực hiện. Có lẽ lúc trước anh và cô đều dùng cách quyết liệt nhất để bắt ép người kia đồng ý, nhưng việc đã đi đến bước này đã không còn đường lùi .

Ngày Mã Tuấn xuất viện, cô đi đón anh, anh bây giờ vẫn chưa thể đi được, Từ Y Khả hay đùa nói: “Hay là dời ngày hôn lễ lại, chứ đến lúc đó anh vẫn ngồi xe lăn cùng em kết hôn sao.”

Anh ta nóng nảy, nói: “Anh có thể đứng dậy , anh bây giờ có thể chống gậy đi…”

Nói xong vịn tay xe đứng lên chứng minh cho cô xem.

Từ Y Khả không ngờ anh phản ứng dữ như vậy, nhanh chóng đến đỡ anh ngồi xuống, nói: “Anh ngốc à, em chỉ là nói thế thôi …”

Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, cầm tay cô, đặt lên mặt mình, nói: “Y Khả, em không biết lúc em nói em sẽ kết hôn với anh, anh vui sướng đến như thế nào đâu, anh rất sợ đây chỉ là một giấc mơ.

Một hy vọng vốn xa vời đột nhiên trở thành sự thật, anh cảm thấy có gì đấy không đúng, sợ cảm giác bị tỉnh lại từ giấc mơ, cảm giác lo được lo mất.

Từ Y Khả ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói: “Sao có thể như thế được, em đã đồng ý kết hôn với anh , em sẽ không đổi ý, sau này mỗi ngày em sẽ mang đến hạnh phúc cho anh”. Sau này thế giới của cô chỉ có Mã Tuấn, không bao giờ để mình đi nhầm đường nữa.

Bố mẹ Mã Tuấn đã hoàn thành xong thủ tục xuất viện, ông Mã nói: “Được rồi, có thể đi rồi.”

Bà Mã vẫn như trước không hề tươi cười, đi qua muốn đẩy xe lăn, Từ Y Khả nói: “cô à, để con đẩy cho.”

Cô đẩy xe lăn của Mã Tuấn, tay bà Mã rơi giữa khoảng không, ở sau lưng nhìn Từ Y Khả và Mã Tuấn vừa nói chuyện vừa cười , đây vẫn là chưa kết hôn, con trai bà giờ đã là của người khác .

Lúc đến bãi đỗ xe, đúng lúc  gặp một người họ hàng của gia đình, dừng lại trò chuyện vài câu, người phụ nữ kia, nhìn qua vẻ mặt có vẻ không tốt lắm, điển hình là phụ nữ trung niên Giang Nhạc , hỏi về vết thương của Mã Tuấn mà mắt cứ dò xét một lượt từ  trên xuống người Từ Y Khả nói: “Cô gái này là?”

Ông Mã nói: “Con dâu tương lai của tôi.”

“À… Mấy ngày hôm trước chợt nghe Mã Tuấn nhà ông bà đính hôn, chính là cô gái này ư?” Bà ta nói: “Hèn gì vừa rồi cảm thấy quen mặt, bây giờ mới nhớ lại, ông Hàn làm trong cơ quan của tôi, con ông ta vừa kết hôn với con gái của một ông giám đốc công ty bất động sản, một buổi tiệc rất linh đình, tôi đã gặp con dâu ông bà ở đấy…”

Tim Từ Y Khả đột nhiên đập thình thịch, thành phố Giang Nhạc lớn như vậy sao lại gặp phải chứ.

Mẹ Mã Tuấn ngượng ngùng nói: “Có nghe nói.” Con người ta cũng cưới vợ, con mình cũng cưới vợ, so sánh như vậy thật bực mình!

Người phụ nữ kia nói tiếp: “Bọn tôi ngày ấy đều ấn tượng rất sâu sắc với con dâu bà, Mã Tuấn nhà ông bà thật sự là có mắt nhìn, chọn một cô gái tốt như vậy làm con dâu, thật sự có phúc.”

Lời khen kỳ lạ làm mẹ Mã Tuấn khó tránh khỏi có nghi hoặc, nhưng lại ngại trước mặt  Từ Y Khả hỏi. Người phụ nữ kia nói xong, để lại một nụ cười bí hiểm, trước khi đi còn nói: “mẹ Mã Tuấn sau này lại nói chuyện với bà.”

Bãi đỗ xe đông đúc, những chiếc xe san sát nhau, cách đó không xa Chu Lạc Khiết và Trần Mặc Dương đang chuẩn bị lên xe, giọng nói của người phụ nữ kia lại lớn, tất cả những câu nói kia đều lọt vào tai Trần Mặc Dương. Chu Lạc Khiết không đoán được Từ Y Khả nhanh như vậy đã có đối tượng khác, hơn nữa lại sắp kết hôn . Chu Lạc Lhiết theo bản năng nhìn về phía Trần Mặc Dương, mặt anh ta không chút thay đổi mở cửa xe. Lúc Từ Y Khả tới chỉ nhìn thấy anh đã ngồi vào xe, nhìn thấy Chu Lạc Khiết, cô nở nụ cười gật đầu chào.

Ở trong xe, anh vẫn không nói chuyện, nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng ngồi ở bên cạnh anh ta, Chu Lạc Khiết có thể thấy được cơ thể anh đang căng ra.

Lát  sau anh ta mở mắt ra, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với người lái xe: “Anh đang lái đi đâu?”

Chu Lạc Khiết sợ anh ta trút giận lên đầu người lái xe, nhanh chóng tiếp lời, nói: “Phu nhân muốn anh trở về nhà tĩnh dưỡng một thời gian.”

Anh nói: “Về Thiên Tinh.”

Chu Lạc Khiết nói: “Nên về nhà đi, đừng để phu nhân lo lắng , dù sao trong nhà cũng có người chăm sóc anh, anh có thể tĩnh dưỡng tốt hơn…”

Anh đá một phát lên lưng ghế phía trước: “Chết tiệt, anh tai điếc phải không, không nghe tôi bảo về Thiên Tinh ư.” Tay người lái xe run lên, đánh tay lái quay lại.

Về đến Thiên Tinh, anh  đi lên lầu rồi dặn dò Chu Lạc Khiết: “Tìm một người phụ nữ, cẩn thận một chút, dài tóc, mắt to, tính tình dịu dàng , tốt nhất…” Anh ta lại không kiên nhẫn nói: “Quên đi, tìm một người sạch sẽ chăm sóc cho cuộc sống của tôi những ngày này.”

Chu Lạc Khiết biết tâm trạng của anh những ngày này không thoải mái, cũng không dám trêu chọc anh, vâng một tiếng rồi đi xuống.

Ngồi trên sô pha, theo thói quen tay sờ vào túi quần lấy bao thuốc, kết quả không có, một tay vung lên, đụng vào vết thương làm đau. Anh cầm hộp gạt quăng đi, trúng vào bình sứ, “xoảng” . Có hai tay thủ hạ đứng ngoài cửa đang chần chừ  không biết nên vào hay không.

Anh ta ngước mắt, nói: “Vào đi, có chuyện gì?”

Là Chu Bình và thủ hạ của Trần Mặc Dương, Cổ Phong.

Trong khoảng thời gian anh nằm viện không ít công việc dồn lại, khu phố văn hóa sắp khởi công, một đống chuyện cần anh xử lý.

Chu Bình đem một đống văn kiện đưa đến trước mặt để anh xem qua, nói: “Công ty đã đăng kí tất cả các thủ tục xong rồi.”

Trần Mặc Dương chỉ nhìn lướt qua lại để xuống, đây là công ty chuyên môn vì công trình  khu phố văn hóa và truyền hình này mà đăng kí công ty con.

Cổ Phong nói: “Trần tổng, đối với tên họ Mã kia phải làm sao bây giờ ? Chương Kinh Hoa đã xây dựng mặt trên của nhà máy, bọn họ hoàn toàn không xem chúng ta ra gì, có cần tôi tìm vài anh em…”

Trần Mặc Dương liếc mắt nhìn Cổ Phong.

Cổ Phong xấu hổ sờ mũi, anh không thể bì với Trần Mặc Dương, anh chỉ là một tên côn đồ, không có gia thế, trên người không che giấu được bản chất lưu manh. Tất cả các việc đều thích dùng bạo lực giải quyết.

Trần Mặc Dương chỉ  hỏi: “ Họ Mã  kia có phải có một đứa con trai hay không, tên gì?”

Cổ Phong ngẩn người, không biết Trần Mặc Dương có ý gì: “Hình như là có một đứa con trai, tôi nhớ mang máng, tên là Mã Tuấn…” Cổ Phong đoán: “Trần tổng, ý của anh không phải là xuống tay con hắn ta chứ…”

Trần Mặc Dương nói: “Tìm vài người hủy cái nhà máy kia cho tôi, san bằng tất cả, cản trở tôi thì chết !” Lúc anh nói vẻ mặt rất tàn nhẫn, ánh mắt khát máu.

Chu Bình dù sao cũng là người đứng đắn, nói: “Trần tổng, hay là suy nghĩ lại một chút, dùng phương pháp này dù sao …”

Trần Mặc Dương nói: “Dù sao cái gì? Dù sao cũng là hành vi lưu manh? Tôi nói cho cậu nghe tôi là Trần Mặc Dương chính là tên lưu manh nhất, dám thách thức tôi, hắn ta phải biết hậu quả.”

Mắt anh nhìn vào một điểm hư vô, nheo lại, nói với Cổ Phong: “Không cần nương tay, xử lý hết bọn chúng cho tôi!”

Cổ Phong vốn tàn bạo phấn khích, nói: “Vâng,Trần tổng, chuyện này tôi nhất định sẽ giải quyết gọn gàng !”

Mọi người đi ra, anh mở cửa phòng cô. Cô nhóc này cứ nghĩ mình là công chúa, thích cả phòng là màu hồng cơ. Anh dường như vẫn nhớ bộ dáng cô nằm trên giường, nhớ rõ đôi mắt sáng long lanh lúc cô cười, nhớ rõ những lúc cô làm nũng, nay người đã đi.

Ở trong bệnh viện mỗi ngày anh đều mong chờ, biết rõ mình làm như vậy là rất ngu ngốc, nhưng vẫn không cam tâm, vẫn hy vọng, kết quả đợi được là tin cô kết hôn, chẳng bao lâu nữa cô sẽ kết hôn với tên họ Mã kia!

Cô vậy mà không có tâm tư liếc nhìn anh một cái, anh ngày đêm nhung nhớ cô, còn cô cùng tên họ Mã kia lại đang mơ tưởng về một tương lai hạnh phúc. Anh nắm chặt tay cửa làm hơi đau, chưa có một người phụ nữ nào đối với anh như vậy, chưa từng có! Cô cũng không thể có!

Trong tim bị lu mờ giận dữ, nhưng anh không biết cảm giác ấy gọi là đau, anh nghĩ là do mình tức giận, là do mình không cam lòng. Cô sao có thể rúc vào lòng người đàn ông khác, cô sao có thể vì người đàn ông khác mà cười, vì người đàn ông khác mà khóc!

Chuyện đính hôn với Mã Tuấn, Từ Y Khả vẫn gạt những đồng nghiệp xung quanh. Cô có thể tưởng tượng được nếu tin tức này truyền ra ngoài, ở trong đài sẽ có bao nhiêu lời bàn tán về cô. Cho nên khi thiệp cưới còn chưa có cô giấu được ngày nào hay ngày ấy. Nhưng không thể gạt được Văn Kỳ và Đinh Tĩnh. Sau hôn lễ Đinh Tĩnh đã đi hưởng tuần trăng mật , lúc về mới biết được chuyện tai nạn giao thông, nghe nói Từ Y Khả và Mã Tuấn  đã đính hôn hơn nữa lại sắp kết hôn, cô rất sốc. Còn Văn Kỳ thì lại hét rống lên nói bệnh viện quả nhiên là nơi tốt để bồi dưỡng gian tình.

Ba người tụ tập tại nhà mới của Đinh Tĩnh, Văn Kỳ hỏi: “Cậu chia tay với Trần Mặc Dương nhanh như vậy sẽ không luyến tiếc chứ?”

Từ Y Khả lắp bắp nói: “Cậu có thể không hỏi điều nay không!”

“OK!” Lại thần bí kề kề tới gần: “Vậy anh ta cho cậu phí chia tay bao nhiêu?”

“Một xu cũng không có.”

Văn Kỳ kinh ngạc: “Hả? Nghe nói anh ta hào phóng lắm mà, lúc chia tay không phải cho nhà thì cũng là xe, sao cậu chả có gì!”

Từ Y Khả nói: “Tớ một xu cũng không đáng giá được chưa.”

Chỉ có Đinh Tĩnh nhìn ra Từ Y Khả đang che giấu tâm sự trong lòng, nói: “Được rồi, Văn Kỳ, cậu ấy gần kết hôn với Mã Tuấn rồi , sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa , ai chả có một hai mối tình thất bại.”

Văn Kỳ nói: “Đúng, những chuyện tình thất bại đó đều không quan trọng, tất cả qua đi đều là quá khứ , quan trọng là hiện tại, cậu nói cho tớ nghe một chút về chồng tương lai của cậu đi, anh ta dùng cách gì mà nắm được tay cậu nhanh thế! Chuyện tình yêu của cậu cứ như tàu lượn, chị của người đây cũng chả bằng!”

Từ Y Khả nói: “Chả có gì hay ho để nói cả , tớ cảm thấy anh ấy là một người thích hợp để kết hôn, hơn nữa thật sự thích tớ, mẹ tớ cũng rất vừa lòng anh ta, nếu bỏ lỡ anh ta có thể sau này sẽ không thể tìm được người đàn ông tốt như vậy để kết hôn nữa.”

Văn Kỳ thả tay ra: “Chỉ vậy thôi ư?”

“Thế cậu còn muốn oanh liệt như thế nào nữa.”

Đinh Tĩnh cũng nói: “Phụ nữ đối với chuyện kết hôn không dễ dàng gì, bản thân biết mình hiểu được là tốt rồi, thật ra hôn nhân cũng không phức tạp như vậy, tình yêu có mãnh liệt đến đâu cuối cùng rồi trong cuộc sống cũng phải gặp khó khăn, tốt hơn là cần một người có thể chia sẻ bên cạnh mình lâu tới lâu dài.”

Văn Kỳ hét to: “Ai da, em Đinh chúng ta vừa mới kết hôn không bao lâu, hai vấn đề này cũng có thể gộp lại thành một , ngay cả tớ cũng bị cậu dọa đấy.”

Đinh Tĩnh nói: “Tớ là người chững chạc.” Cô lại nói với Từ Khả: “Y Khả, Mã Tuấn đúng là một người đàn ông tốt, cưới anh ta, ít nhất anh ấy cũng sẽ đối tốt với cậu, nếu đã quyết định thì hãy hạ quyết tâm cùng anh ấy đi đến suốt cuộc đời, hôn nhân không có phức tạp như vậy nhưng cũng không thể qua loa, bằng không là không công bằng với nửa kia của cậu.”

Từ Y Khả biết Đinh Tĩnh lo lắng rằng mình đang vì nhất thời giận dỗi mà tìm đối tượng để kết hôn, Từ Y Khả nói: “Cậu yên tâm đi, tớ thật sự muốn cùng anh ấy sống thật vui vẻ. Văn Kỳ đến lúc đó cậu hãy làm phù dâu cho tớ.”

Văn Kỳ nằm ở trên sô pha oa oa kêu: “Các cậu đừng đả kích tớ được không, vừa mới tốt nghiệp xong, các cậu đã tìm cho mình người làm ấm giường, còn lại mình tớ cô đơn , cũng không đợi tớ một chút, đúng là chị em tốt nhỉ!”

Đinh Tĩnh cười nói: “Không phải cậu là người phụ nữ mạnh mẽ ư, trách ai! Được rồi, tớ đi nấu cơm cho các cậu, tối nay ở lại đây ăn cơm đi.”

Văn Kỳ xua tay: “Không cần, tối nay chồng tương lai của Y Khả mời cơm rồi.”

Từ Y Khả chỉ Văn Kỳ giải thích nói: “Cô ấy nhờ Mã Tuấn giới thiệu người quen cho cô ấy!”

Đinh Tĩnh nhíu mi khó hiểu.

Văn Kỳ uống một ngụm nước, nói: “Chương Kinh Hoa, công ty bọn tớ muốn mời khách hàng, nếu như tớ giữ được mối khách này, xem ai có thể đụng đến tớ”

Đinh Tĩnh cười nói: “Cậu thật biết lợi dụng, vậy các cậu đi đi.”

Từ Y Khả nói: “Vậy lần khác tớ và Mã Tuấn mời cậu và Trương Minh nhé.”

Đinh Tĩnh nói: “Các cậu lần tới cùng nhau đến đây đi.”

Người thân kia của Mã Tuấn, trước đây Từ Y Khả chưa gặp qua, cô không biết Mã Tuấn ở Giang Nhạc còn có người thân đó, thế mà Văn Kỳ cái gì cũng điều tra ra.

Lúc lần đầu tiên Từ Y Khả giới thiệu Mã Tuấn cho Văn Kỳ quen biết.  Trên đường Văn Kỳ hỏi, cậu không biết Chương Kinh Hoa là ai sao? Làm cho Từ Y Khả không biết nói gì .

Chương Kinh Hoa nghe Mã Tuấn nói vợ cậu ấy và bạn cô ấy muốn gặp ông ta, ông cũng rất nể tình, nói: “Vậy hãy hẹn đi ăn một bữa cơm, vị hôn thê của cháu cậu vẫn chưa gặp.”

Chương Kinh Hoa là người đàn ông hơn bốn mươi, ngoại hình bình thường, nhưng vì có tiền vả lại có chút quen biết cho nên trở thành một người nổi bật .

Đã kết hôn, cùng vợ có một đứa con gái, sau đó sống riêng  một thời gian rồi, vợ chồng kia cũng chỉ là trên danh nghĩa.

Chương Kinh Hoa tặng cho Từ Y Khả một chiếc vòng tay quý giá làm quà gặp mặt, sau khi Từ Y Khả gặp Chương Kinh Hoa, cảm thấy ông ta nói chuyện rất thâm sâu, còn có một chút gì đó thâm hiểm, tóm lại không phải là người đơn giản.

Trên bàn, Từ Y Khả ngồi bên cạnh Mã Tuấn, im lặng , rất ít nói chuyện, nơi nào có Văn Kỳ nơi đấy cô không có cơ hội mở miệng.

Văn Kỳ kia vừa mở miệng đã rất lợi lại, sau khi làm công việc  marketing này miệng mồm lại cao hơn một bậc , có thể đổi đen thành trắng, gặp ai cũng có thể nói chuyện. Cô lần đầu tiên gặp Chương Kinh Hoa đã có thể nói chuyện cùng nhau rất vui vẻ, nâng ly liên tục.

Chương Kinh Hoa uống rượu, vỗ vai Văn Kỳ nói: “Cô em rất thú vị. Đã lâu không ai có thể trò chuyện với tôi vui vẻ như vậy .”

Ăn xong, Văn Kỳ còn muốn cùng Chương Kinh Hoa ra ngoài uống rượu, Từ Y Khả ở bên tai cô ấy nhỏ giọng nói: “Văn Kỳ, cậu lần đầu tiên gặp ông ta,đừng nên uống nhiều rượu, người như bọn họ rất phức tạp, cẩn thận một chút kẻo chịu thiệt .”

Văn Kỳ nói: “Cậu yên tâm đi, lão già như vậy không phải tớ chưa từng gặp qua, xã hội bây giờ, chữ trinh đã không đáng giá từ lâu, chỉ có anh tình em nguyện, theo như nhu cầu, còn có cái gì thiệt hay không thiệt .

Từ Y Khả nghe cô giảng giải đạo lý gì đâu lại càng lo lằng, đang định mở miệng nói một hai câu, Chương Kinh Hoa xe đã đến trước mặt , Văn Kỳ vẫy tay Từ Y Khả và Mã Tuấn, nói: “Đêm nay cám ơn hai người, lần khác mời hai người ăn cơm.”

Từ Y Khả bất lực nhìn Văn Kỳ vào xe Chương Kinh Hoa, mặt xụ xuống.

Mã Tuấn bây giờ vẫn chưa thể lái xe, anh gọi một chiếc taxi, chuẩn bị đưa cô đến cửa hàng mua nhẫn kết hôn, lúc trước đính hôn rất vội vàng, ngay cả nhẫn cũng không chuẩn bị, tuy cô vẫn nói không cần, nhưng anh vẫn nằn nặc đòi mua.

Trên xe thấy vẻ mặt cô còn lo buồn, Mã Tuấn nói: “Em đừng lo , bạn của em làm một người rất khôn khéo tỉnh táo, cô ấy sẽ không bị thiệt đâu , em và Đinh Tĩnh là bạn tốt anh hiểu được, nhưng anh lại không nghĩ ra Văn Kỳ cũng là bạn thân của bọn em, cảm thấy tính cách cô ấy khác hẳn với bọn em.

Từ Y Khả nói: “Cô ấy có chút mạnh mẽ nhưng thật ra lại là một người rất tốt. Bọn em đều là bạn từ thời cấp hai.”

Đến cửa hàng trang sức, cô gái đứng ở quầy lấy ra một loạt nhẫn để cô lựa chọn, nhưng Từ Y Khả không thấy chúng có gì khác nhau lắm.

Mã Tuấn chọn cho cô một chiếc thử đeo vào, cô gái bán hàng thấy Mã Tuấn chăm sóc Từ Y Khả  như vậy, cực kỳ hâm mộ nói với Từ Y Khả: “Bạn trai cô thật tốt với cô, hai người đã yêu nhau nhiều năm rồi ư.”

Mã Tuấn cười haha, nói: “Bạn gái tôi cũng tốt với tôi lắm, chúng tôi yêu nhau đã mười năm, thời gian trước xảy ra tai nạn, bây giờ chân đã què, cô ấy vẫn tình nguyện kết hôn với tôi, cô ấy đã thiệt thòi rồi. ”

Từ Y Khả hờn dỗi đánh anh ta một cái, nói: “Đừng nói linh tinh .”

Cô bán hàng thấy Mã Tuấn cầm nạng, tin là thật, cảm động nói: “Hai người ai cũng may mắn, tương lai nhất định sẽ yêu nhau đến đầu bạc răng long.”

Mã Tuấn nói: “Cám ơn, chúng tôi nhất định sẽ như thế .”

Cô bán hàng nói: “Vậy hai người khi nào thì kết hôn, tôi sẽ làm cho hai người thẻ ưu đãi, sau này đến ngày kỉ niệm kết hôn đều được giảm giá.”

Mã Tuấn nói: “Mười bốn tháng này.”

Cô bán hàng bên cạnh đang điền thông tin nói: “Vậy còn mấy ngày nữa thôi . Chúc mừng hai ngươi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc! Sớm sinh quý tử!”

Trăm năm hạnh phúc! Bầu bạc răng long ! Sớm sinh quý tử! Mỗi câu đều rơi vào tai Trần Mặc Dương , trán anh nổi gân xanh.

Người phụ nữ bên cạnh anh ta nhìn sắc mặt anh tối sầm lại, sợ hãi , cũng không phải là cô yêu cầu vào mua trang sức , vừa rồi đi ngang qua đây là anh chủ động bảo cô vào xen, bây giờ lại bày ra vẻ mặt khó coi như thế, thật sự rất đáng sợ.

Cô gái ấy cẩn thận chỉ vào chiếc vòng cổ, nói: “sợi này được rồi.”

Trần Mặc Dương nói: “Lại chọn nữa đi!”

Ánh mắt của anh như gió bão cuồng nộ làm cho người ta sợ hãi, làm cho bạn gái anh ta tay chân trở nên luống cuống, không biết mình sai chỗ nào, đã vào nửa giờ , cô không biết là nên chọn loại đắt tiền hay loại rẻ tiền ? Cô bây giờ đã hiểu được câu “Gần vua như gần cọp”!

Từ Y Khả vốn không nhìn thấy Trần Mặc Dương, bởi vì anh đứng phía sau lưng cô, không nằm trong tầm mắt của cô. Có lẽ là sau lưng cô, ánh mắt kia thật sự rất nóng rực , cảm giác như có người đang nhìn mình,nên cô quay lưng lại, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt sắc bén của anh dường như có thể thể giết chết cô. Cô không biết mình đã đắc tội gì với anh ta, làm cho anh ta lộ ra vẻ mặt khát máu đến như vậy, rõ ràng bên cạnh anh ta cũng có một người con gái khác .

Từ Y Khả nuốt nước miếng, cô làm như không thấy ánh mắt như mũi nhọn ở sau lưng, cô nói với Mã Tuấn: “Không cần thử nữa, em thấy chiếc trên tay này đẹp rồi .”

Mã Tuấn nói: “Chiếc này ư? Uhm, rất đẹp, anh thấy em mang gì cũng đẹp hết cả.”

Từ Y Khả nói: “Vậy sao còn để em thử lâu vậy!”

Mã Tuấn cười: “Anh chỉ muốn nhìn bàn tay em đeo nhẫn như thế nào, tay của vợ anh rất đẹp.”

Mấy cô gái bên cạnh xấu hổ cười.

Từ Y Khả thầm nghĩ nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi, nói: “Vậy chiếc này đi.”

“Được, lấy chiếc này.”

Lúc ra khỏi cửa hàng, Từ Y Khả vẫn cảm thấy ánh mắt sắc nhọn như dao kia nhìn theo, trong lòng cô nổi lên một cảm giác bất an, Cô biết ánh mắt Trần Mặc Dương như vậy , là trước khi anh sắp lên cơn giận dữ, những lúc thô bạo với cô đều có ánh mắt như vậy.

Cô lo cuộc sống của cô sẽ bị anh ta làm đảo loạn, nhưng hai ngày sau vẫn bình yên làm tâm cô bình tĩnh trở lại, cô nghĩ có lẽ mình đã suy nghĩ nhiều.

Phụ nữ bị anh ta bỏ rơi quá nhiều, cũng chưa bao giờ thấy anh ta can thiệp vào cuộc sống của họ, cô cũng chỉ là một trong những người kia thôi mà, anh ta cũng không có lý do gì mà can thiệp vào cuộc sống của cô.

Nhưng dự cảm bất an của cô vẫn trở thành sự thật .

14 phản hồi to “Chương 58”

  1. bananachu123 Tháng Mười 1, 2013 lúc 2:07 chiều #

    Chap này dài mà lằng nhằng quá chẹp chẹp

    • eyahim Tháng Mười 1, 2013 lúc 2:20 chiều #

      ý Chuối là bạn cuamit edit chap này bị lủng củng sao??

      • bananachu123 Tháng Mười 1, 2013 lúc 2:24 chiều #

        À không phải vậy ý mình là chap này dài mà anh chị lằng nhằng quá, lằng nhằng từ mấy chap trước rồi

      • eyahim Tháng Mười 1, 2013 lúc 2:32 chiều #

        ^^, ôi dạo này hai truyện truyện nào cũng đang ngược nhau, tội nghiệp độc giả tôi, thôi mai eya cố gắng dịch một chương Khó để buông tay, lấy lại không khí, thứ 6 này sn eya rồi chỉ sợ eya bận k post chương mới được😦

      • bananachu123 Tháng Mười 1, 2013 lúc 2:51 chiều #

        Cố lên eya. Thanks🙂

  2. phuongmt1301 Tháng Mười 1, 2013 lúc 2:57 chiều #

    :)) sốt cả ruột với cái đôi này

  3. ngocvn123 Tháng Mười 1, 2013 lúc 3:41 chiều #

    chac la chuong sau co chuyen bien r y nhj

  4. na Tháng Mười 2, 2013 lúc 4:23 chiều #

    ôi ngày nào tớ cũng ngóng truyện😦

  5. vukhiet Tháng Mười 3, 2013 lúc 5:42 chiều #

    ôi, lại sóng gió bão bùng…

  6. Yen Tháng Mười 5, 2013 lúc 1:16 chiều #

    Sn á. Happy bỉthday to u!!!

  7. huyenla Tháng Mười 6, 2013 lúc 8:46 sáng #

    hay quá
    thanhks eyahim nhiều
    mong có chương mới ghê

  8. kiennga Tháng Một 8, 2014 lúc 2:24 chiều #

    đôi này cứ tkích làm khổ nhau là cớ làm sao. :((

  9. oanh kiều Tháng Một 8, 2014 lúc 4:07 chiều #

    chuong sau co way lai ko nhi

  10. marucolmh Tháng Một 20, 2014 lúc 7:37 sáng #

    Đau tim quá

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: