Chương 36

28 Aug

Yêu còn khó hơn chết

Edit: lynbabe

Chương 36: Luôn có ai đó đến phá tan giấc mơ của cô

01

Buổi sáng lúc Từ Y Khả đánh răng, cuộc hội thoại tối qua đột nhiên hiện lên trong đầu, cô kinh ngạc nghi ngờ, vội vàng nhỗ ngụm nước đang súc miệng, kêu lên:

– “Trần Mặc Dương!”

Anh đang chậm rãi mặc quần áo, nói:

-“Sao thế?”

Cô chân trần chạy đến trước mặt anh, nói:

-” Tối hôm qua có phải anh đã nhận điện thoại không ?”

-“Uh.”

-“Ai gọi đấy? Em có quen sao?” Cô nhớ rõ hình như mình đã nói tên của mình cho người đó .

Anh đã mặc xong áo quần, nói:

-“Em không biết.”

Cô còn chưa kịp thở ra một hơi, thì nghe anh ta nói:

-“Triệu Vịnh Oái, em gái của Triệu Vịnh Lâm.”

Mây đen liền bay lên đầu Từ Y Khả , tức giận liếc anh ta một cái, nói:

-“Anh thật sự hại chết em rồi .”

Anh không cho là như vậy:

– “Anh hại em như thế nào? .”

Cô nghiêng người dựa vào tủ quần áo, ngửa đầu nhìn anh ta:

-“Triệu Vịnh Oái kia có phải thích anh hay không!”

Nghe vậy anh quay người lại, một tay đặt phía sau tủ quần áo cô đứng, mỉm cười nói: “Em sao biết hay thế.”

“Dù sao, em chỉ biết thế!”

Ngón tay anh cuốn cuốn lọn tóc cô, nói: “Uhm, cô ấy thích anh, có phải tiếp theo em lại muốn hỏi tối qua sao cô ấy gọi điện thoại cho anh làm gì, nói với anh những gì? Anh cùng cô ấy có quan hệ như thế nào phải không , hả?”

Anh thấy sắc mặt cô bắt đầu ủ rũ, hôn lên trán cô , nói: “Đừng ngốc, em yêu, phụ nữ thích anh không chỉ có mình Triệu Vịnh Oái, em chẳng nhẽ muốn hỏi tất cả một lần, phụ nữ lòng dạ hẹp hòi là khó ưa nhất… Được rồi, nhanh rửa mặt đi.”

Lời nói của anh ta làm cho lòng cô hỗn loạn, lại không thể chối cãi lại. Cô biết cảm giác này, cô và anh không cùng đứng trên một vị trí, cô không thể có được sự chung thủy ở nơi anh, còn chưa bắt đầu cô đã cảm thấy mệt mỏi .

Anh đưa cô đi làm, trên đường đi nhìn thấy sắc mặt cô luôn không tốt, anh cũng có chút phiền, không có tâm trạng dỗ cô. Anh không phải không biết cô đang suy nghĩ cái gì, phụ nữ luôn như thế, bước được một bước lại muốn lấn thêm một bước, thế nào cũng phải bắt bạn cam đoan, bắt bạn nói cho cô ấy, đời này nếu không phải cô ấy thì sẽ không cưới, mãi chỉ yêu một mình cô thôi. Chẳng qua trước đây những người phụ nữ kia đều không dám biểu hiện rõ ra bên ngoài như vậy, trong lòng anh cười lạnh, cũng chỉ có cô dám!

Nhưng điều làm anh phiền lòng là, biết rõ cô ấy không có khả năng chơi với anh, biết rõ chỉ muốn vui đùa với cô, sau này muốn chấm dứt với người phụ nữ như thế này thì nhiều phiền toái lắm, anh biết như thế nhưng vẫn không muốn buông tay, ít nhất bây giờ không muốn.

Anh dừng xe ở trước cổng lớn, nói: “Được rồi, đến giữa trưa anh đến đón em đi ăn cơm.”

Cô cởi dây an toàn ra, nói: “Giữa trưa em có việc rồi.” cô chuẩn bị đi đến bệnh viện thăm Hàn Việt

Anh cũng không miễn cưỡng, nói: “Vậy, có gì nói sau, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh.”

Cô gật đầu, xuống xe, xe anh không chút lưu luyến quay đầu rời đi.

Tâm trạng cô không tốt, đi vào đài, trong thang máy một đồng nghiệp của cô nhịn không được tò mò hỏi: “Y Khả, người vừa chở cô đến có phải là Trần Mặc Dương không?” Sau lưng mấy lỗ tai khác cũng tự nhiên dài ra .

Từ Y Khả gật đầu: “Vâng, là anh ta đấy.”

Cửa thang máy mở ra, mọi người chưa kịp đặt câu hỏi tiếp theo,. Cô biết mọi người chắc chắn sẽ bàn tán sau lưng, dù sao miệng người đời cô cũng không thể nào ngăn chặn được .

Cả thế giới này không ai tin là cô và anh ấy chỉ là quan hệ bình thường, ngay cả chính cô cũng không tin, thì làm sao có thể thuyết phục người khác.

Cô đã đoán trước lát nữa thôi cô sẽ không được thoải mái, bởi vì Triệu Vịnh Lâm chắc chắn sẽ chất vấn cô.

Quả nhiên, thừa dịp không có việc Triệu Vịnh Lâm tìm cô nói chuyện: “Y Khả, cô không ngại tôi hỏi cô một ít chuyện riêng chứ… Tối hôm qua thật bất ngờ khi gặp cô ở Thiên Tình, có vẻ như cô khá thân với Trần tổng, hai người không phải đang quen nhau đấy chứ ?”

Triệu Vịnh Lâm thấy Từ Y Khả im lăng, tiếp tục nói: “Nói thật, hai nhà chúng tôi vẫn cố gắng tác hợp cho anh ấy và em gái của tôi , nhưng Trần tổng còn trẻ, không muốn bị hôn nhân trói buộc nhanh như thế, nhưng đây cũng chỉ là vấn đề về thời gian. Anh ta kết hôn , đến lúc đó…” Cô cố ý dừng lại, đủ để cho Từ Y Khả hiểu được lời cô nói, đến lúc đó, đến lúc đó đối tượng kết hôn chắc chắn không phải là cô, cô suýt nữa còn quên thân thế hiểm hách của gia đình anh ta!

Triệu Vịnh Lâm thấy sắc mặt Y Khả có chút thay đổi, vỗ vỗ nhẹ vào vai cô, nói: “Tôi không có ý rằng cô và Trần tổng không thể nào quen nhau được, chỉ là người đàn ông như vậy hơn cô nhiều quá, bọn họ có bạn gái là một chuyện, đem bạn gái về gặp mặt bố mẹ nói chuyện kết hôn lại là chuyên khác. Anh ta ở bên ngoài có thể chơi đùa, nhưng cô nghĩ đó là nghiêm túc thật sao , người trong nhà anh ta sẽ không để anh ta tự tiện quyết định xằng bậy. Tôi sợ cô không có kinh nghiệm sau này không tránh khỏi bị tổn thương . Đương nhiên cũng có thể là do tôi lo lắng không đâu, nói không chừng có thể Trần tổng cũng có ít tình cảm với cô thì sao…”

Từ Y Khả nói: “Cám ơn chị Lâm, bây giờ tôi vẫn chưa có nghĩ xa xôi như vậy, cũng không phải tất cả các mối tình đều phải lo lắng đến hôn nhân .”

Triệu Vịnh Lâm gật đầu: “Đúng, cũng không phải mỗi một mối tình đều đi đến được hôn nhân, tôi hôm nay nói với cô điều này đơn giản bởi vì  hy vọng tương lai nếu có một ngày anh ta sẽ kết hôn với Triệu Vịnh Oái, cô sẽ không để ý, sẽ không trách tôi không nói trước với cô,  Y Khả, dù sao khả năng như vậy cũng rất lớn.”

Bóng dáng Triệu Vịnh Lâm biến mất trước mắt, Từ Y Khả vẫn còn đứng ở đấy, kỳ thật cô vẫn chưa nghĩ đến chuyện kết hôn xa xôi như vậy, cô chỉ hy vọng trong mối tình này, trong lòng anh cũng có chút gì đó cho cô. Giồng như bao đôi trai gái khác, có cãi nhau, có ngọt ngào.

Nhưng bị người khác nói toạt ra rằng cô và Trần Mặc Dương sẽ không có tương lai , cho dù đây là sự thật, cô cũng khó lòng hiểu được. Luôn luôn có người đến phá vỡ giấc mơ của cô, cô ngay cả cơ hội để sa vào nhiều hơn một chút cũng không có.

Lúc nghỉ trưa cô đi đến bệnh viện thăm Hàn Việt, toàn bộ khuôn mặt bị sưng lên hai ba phần so với bình thường, đầu bị băng bó nằm trên giường bệnh, rất chật vật. Từ Y Khả thấy được anh đang cố gắng mở miệng để nói nhưng rất khó khăn, đành phải khuyên anh nuốt lại những gì muốn nói xuống bụng, chỉ dặn nói: “Hãy nghĩ ngơi cho tốt, giữ gìn cơ thể, đừng để lại bênh gì.”

Cô vốn định muốn mắng anh ta sao lại ngốc nghếch như thế, nhưng ai chả bị tình yêu làm cho ngốc nghếch, chỉ người không yêu mới tỉnh táo .

Mẹ Hàn Việt tiễn cô ra ngoài, không khỏi rơi lệ, nói: “Thật sự đã tạo nghiệt gì, vẫn chưa kết hôn đã biến thành như vậy, không chịu thua kém ai, bây giờ thì hay rồi, nằm ở trong bệnh viện  không cử động được , suýt nữa còn mất đi tính mạng, cô gái kia ngay cả bóng dáng cũng không thấy đâu, còn chê Hàn Việt chúng ta làm cô ta xấu hổ, sau này kết hôn xong thì sẽ thành ra thế nào , chúng tôi đã trèo cao rồi, không với thấu nổi nhà họ…”

Trong thời gian vẫn hay qua lại với Hàn Việt, Từ Y  Khả thường xuyên gặp bà Hàn, khi đấy bà rất thương cô.

Từ Y Khả an ủi nói: “Bác gái, bác đừng lo lắng quá , kết hôn xong sẽ tốt thôi.”

Bà Hàn lắc đầu: “Ai biết được, Y Khả,  trước kia con cùng Hàn Việt vui vẻ như vậy,bác còn tưởng rằng… Nếu con là con dâu của bác, bác sẽ bớt lo hơn.”

Từ Y Khả buồn cười, sự đời khó đoán, ai có thể biết được sau này.

Lúc tan ca Trần Mặc Dương đến đón Từ Y Khả, Từ Y Khả có chút bất ngờ, nhưng không thể phủ nhận trong lòng rất vui sướng. Ở trên xe anh ôm chặt cô, siết chặt cô vào lòng. Cơ thể cô luôn mềm mại như vậy, ôm cô vào lòng anh cảm thấy thoải mái mà chưa người phụ nữ nào cho được , cho nên anh đối xử với cô có đặc biệt hơn chút. Cho dù cô có chọc anh tức giận, anh cũng chả bỏ đi giống như trước đây, đương nhiên, trước kia cũng chả mấy người dám chọc anh giận .

Lúc ăn cơm anh vẫn ôm cô vào lòng như cũ, đó là một căn phòng nhỏ kiểu Nhật,, cô sợ có ai đó sẽ vào, anh đút cho cô một thìa, cô đút cho anh một thìa, kinh hồn khiếp vía . cô có cảm giác như bản thân đang làm chuyện xấu gì đó

Tay anh bắt đầu luồng vào trong áo quần cô, vuốt ve sống lưng cô từ trên xuống nói: “Thả lỏng chút, em yêu, sẽ không có ai vào đâu”

Cảm giác lạnh đột ngột làm cô rùng mình, lưng thẳng lên, cô đẩy anh ra, kéo tay anh đang sờ soạng trong người ra, nói: “Đừng lộn xộn, em đói bụng, anh để em anh cơm cho yên đi.”

Anh ôm eo cô, kéo mặt cô dán sát lại, khẽ cắn cánh môi cô, nói: “Anh cũng đói bụng.”

Anh ta thật sự rất đói bụng, đói khát hôn cô, nụ hôn say đắm dần dần pha tạp với những ham muốn mạnh mẽ.

Anh cúi người xuống, thuận thế đặt cô dưới thân mình.

Lúc cô bị hôn đến đầu óc choáng váng, anh đã cởi áo len của cô ra, cô vừa kháng cự trong vô nghĩa, vừa nói: “Nhỡ có ai đó… đi vào thì…”

Anh ngang ngạnh cởi bỏ áo quần cô, nói: “Không có ai cả!”

5 phản hồi to “Chương 36”

  1. nguyen thao Tháng Tám 28, 2013 lúc 12:41 chiều #

    Cám ơn bạn

  2. vukhiet Tháng Tám 29, 2013 lúc 1:56 chiều #

    việc xấu chắc hẳn ko thành

  3. oanh kiều Tháng Một 8, 2014 lúc 6:05 sáng #

    con anh nam phu thi sao nhi, chi nay hien ghe ta

  4. kiennga Tháng Một 8, 2014 lúc 10:25 sáng #

    tvl nói gét thế k bk. cảm ơn c đã edit nka

  5. An dĩ phong Tháng Tám 5, 2014 lúc 6:20 chiều #

    2ng này nhanh còn hơn máy bay

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: