Chương 1

11 Aug

Chương 1: Giang Thành tam kiệt

Thành phố Giang Nhạc vào mùa đông rất lạnh, Từ Y Khả mặcáo khoác, trên cổ còn quàng một chiếc khăn đan màu đỏ kín mít, tay cầm điện thoại: “Tớ không phải cố ýđến muộn….Xe buýt vẫn chưa đến…”

Từ Y Khả dậm dậm chân. Tuyến xe bus số 704 lâu nhất cũng chỉ 15 phút một chuyến, côđứng đợi đã hơn nửa giờ mà vẫn không thấy bóng dángxe đâu.

Văn Kỳ gào lên: “Còn chờ cái rắm, bắt taxi đến đây chẳng phải là xong rồi ư?!”

“Ai bảo các cậu chọn ởThành Đông, bắt taxi đến đấy cũng phải mất ba mươi đồngđó”

Văn Kỳ phát điên: “Ây… không thể chịu nổi nữa. Tớ nói cho cậu biết, cậu mà không đến đây nhanh bữa cơm này sẽ cho cậu trả tiền!”

Từ Y Khả vội vàng trấn an: “Biết rồi .. biết rồi….”. cô sốt ruột quay ra xem trạm xe buýt, chẳng lẽ xe đổi lộ trìnhrồi?

Một chiếc xe thể thao màu xanhlam chạy nhanh như tên bắn trước mặt cô, sau đó là màu rượu đỏ, màu trắng bạc, bánh xe bắn nước tung tóe như ống nước bị nứt toác ra. Từ Y Khả cầm điện thoại sợ ngây người! Cô đứng chết trân!

Một giây, hai giây, ba giây, khi ba chiếc xe thể thao kiêu ngạokia đã chạy xa, bắn hết nước bẩn lên người cô, Từ Y Khả mới đau đớnquát lên .

Đây là áo khoác đắt tiền nhất từ trước tới nay của cô!

Văn Kỳ hoảng sợ: “Cậu sao vậy? Bị cướp hả?”

“Bị xe đụng phải.” Từ Y Khả phẫn nộ cúp điện thoại, một tay giật khăn quàng cổ xuống lau nước bẩn trên tóc, một tay vẫy taxi. Thế giới này có tiền chính là có tất cả!

Có tiền là có thể ngồi trên xe thể thao giữa tiết trời giá lạnh này,ức hiếp người nghèo trên đường. Đúng là đáng ghét!

Tới quán ăn, Văn Kỳ còn chưa kịp ngồi xuống,thì đã kêu lên: “Cậu bị đụng xe thật? Nhìn tóc tai này, quần áo này, trời ạ….”

TừY Khả tức giận tránh xa Văn Kỳ, cô kéo ghế ngồi xuống, nhìn món ăn trên bàn dài, cô cầm lấy menu: “Tôi muốn một đĩa cua đồng xào tương ớt, dĩa lớn.”

Hôm nay Đinh Tĩnh – sắp kết hôn – là người chủ trì, trông cô ấygiống như một mỹ nhân thời xưa. Đinh Tĩnh bật cười dịu dàng, nhận lấy menudặn dò người phục vụ, rồi mới quay lại hỏi: “Y Khả, cậu làm sao vậy, bị trượt chân à?”

Sau khiTừ Y khả uống một chén trà nónglàm ấm dạ dày, cô đau khổ nói: “Xui xẻo chết đi được, lúc ở bến xe buýt, ba chiếc xe thể thao chạy qua, hại tớ người toàn nước , ba chiếcliền ”

Văn Kỳ hứng thú: “Cái gì, xe thể thao ư? Chủ xe là nam hay nữ vậy?”

“Không biết, chưa kịp nhìn, có một chiếc là màu xanh lam, một màu rượu đỏ, một trắng bạc….”

Văn Kỳngạc nhiên kêu lên: “Giang thành tam kiệt”

Y Khả không hiểu hỏi: “Cậu nói cái gì thế?”

Đinh Tĩnh cười nói: “Ở Giang Nhạc, kẻ có tiền không ít, có thể lái được xe thể thao không nhất định phải là mấy người bọn họ.”

Văn Kỳ liền nói như đinh đóng cột: “Chắc chắc là bọn họ ! Xe thể thao màu lam, ngoài chiếc Ferrari màu lam của Trần gia, ở Giang Nhạc này còn có thể có cái thứ 2 sao?”

Từ Y Khả nghe 2 người nói vẫn không hiểu, liền hỏi: “Rốt cuộc các cậu đang nói đến ai vậy?”

Thành phố này còn có nhân vật làm mưa làm gió như vậy sao?

Văn Kỳ đẩy cô một cái: “Đừng có giả bộ, Giang thành tam kiệt mà cậu chưa bao giờ nghe nói đến sao?”

Đinh Tĩnh nhìn Từ Y Khả vẫn còn đang mù mờ: “Đừng trách Y Khả không biết, cô ấy học đại học ở thành phố khác, Trần Mặc Dương cũng vừa về nước chưa lâu, không biết cũng là chuyện thường tình”.

Đinh Tĩnh nói tiếp: “Giang thành tam kiệt chính là tam đại lưu manh ở thành phố này….”

Văn Kỳ phun một ngụm nước trà:”Y Khả, đừng nghe cô ấy nói bậy bạ, nhà ba người này có tiền có thế, đừng nói ở thành phố Giang Nhạc, ngay cả tỉnh Giang Nhạc cũng biết tiếng, nhưng mà Đinh Tĩnh nói cũng có phần đúng, cả cái thành phố Giang Nhạc này ai cũng biết ba người cực kì ngang ngược,cậu xem….”. Văn Kỳ chỉ vào bảng hiệu quán ăn đối diện: “Ông chủ khu giải trí kia chính là Trần Mặc Dương! Những chỗ ăn chơi trong thành phố này hai phần ba là nằm trong tay bọn họ”.

Đinh Tĩnh tổng kết: “Tóm lại bọn họ ở một tầng lớp khác,chúng talà người bình thường chỉ nên đứng ở xa nhìn, lại gần họ chính là điều không hay ho gì, nhớ kĩ, về sau nếu nhìn thấy bọn họ liền tránh đi”.

Từ Y Khả vừa nghe vừa lột vỏ con tôm hùm, cảm thán nói: “Hóa ra còn có một vài người như vậy”.

Văn Kỳ cười nhạo một tiếng: “Cho nên mới nói cậu ngốc, một mình đòi tới cao nguyên Hoàng Thổ học làm cái gì, xung quanh đấy ngoài hang động ra thì là đất bùn, làm cậu y như người nguyên thủy ấy, cái gì cũng không biết!’.

Từ Y Khả giảithích: “Đó là nơi cạnh song Vị Thủy, thành phố văn hóa nổi tiếng đấy ạ, tốt xấu gì nơi ấy cũng chon cất mười ba triều vua, đúng là không hiểu biết gì!”

Văn Kỳ khinh thường:”Xùy! Vậy cậu sao không ở đó bồi lão tổ tông đi”

Đinh Tĩnh hòa giải: “Thôi, Y Khả cậu đừng để ý cô ấy, hôm nay cô ấy mới bị ông chủ trừ tiền lương, gặp ai liền ném bom người đó, kì nghỉ đông và nghỉ hè bốn năm qua sao không thấy cậu về, một mình ở Tây An làm gì?”.

Từ Y Khả nghe xong, trên mặt thoáng hiện lên nét cô đơn, nhưng rất nhanh liền cười rộ lên: “Cũng không có gì, cậu thừa biết tớ sợ phiền phức, từ Tây An đến Giang Nhạc ba mươi mấy giờ ngồi trên xe lửa tớ thực sự không chịu nổi, không bằng ở lại trường làm chút công việc, còn có thể tăng kinh nghiệm xã hội”

Văn Kỳ lấy khuỷu tay thúc thúc Từ Y Khả: “Cậu không phải đang trốn tránh anh ta chứ ”.

Từ Y Khả cầm một con tôm lên, nghe vậy nói:”Ai cơ?”.

Văn Kỳ vươn tay chọc chọc cô:”Còn giả ngu, chính là Hàn Việt đó ”.

Từ Y Khả đang cắn tôm thì liền làm rơi đôi đũa xuống đĩa, cônhư bị đánh trúng  nơi sâu thẳm nhất trong lòng, lập tức nỗi đau đớn chợt ùa về.

Sững người mất vài giâycô mới nhổ miếng tôm trong miệng ra, rút tờ khăn giấy lau lau miệng, lãnh đạm nói: “Đồ thần kinh , tớ trốn anh ta làm cái gì”

Nhiều năm trước khắp nơi đều bàn tán đồn đại rằng, dưới tàng cây xoài trong trường học, cô giữ chặt ống tay áo Hàn Việt: “Hàn Việt, anh tin tưởng em không?”

Anh ta vẫn thản nhiên cười một cách vô hại, nhưng cô không còn cảm thấy ấm áp hay an toàn, anh ta nói:”Từ Y Khả, cô không cần giải thích với tôi làm gì, bởi vì tôi cùng cô chẳng có quan hệ gì cả.”

Đúng vậy, cô cùng anh ta đâu có quan hệ gì, là do cô tự biên tự diễn, tự mình đa tình.

Đinh Tĩnh liền  nháy mắt với Văn Kỳ, Văn Kỳ cũng tự biết mình lỡ lời, chuyện đã xảy ra lâu như vậy, cô cũng không muốn nghĩ nhiều, nhất thời không quản cũng im lặng.

Vừa lúc đómón ăn Từ Y Khả gọi được mang lên, Đinh Tĩnh nói:”Y Khả, cậu thích nhất chính là cua đồng, nè, ăn nhiều một chút, nghe nói các cậu làm biên tập phải ngồi trước máy tính trong thời gian dài, rất hao tổn thể lực”

“Đúng vậy, một ngày có ba buổi thì hai buổi là ngồi trước máy tính.Hơn nữa tớ là người mới vào, thời gian so với bọn hắn rất ít khi dư giả, cho nên chúng ta làm cái này gọi là rất dễ đoản mệnh .”

Văn Kỳ nói:”Chúng ta làm tiêu thụ (bán hàng) càng vất vả, mỗi ngày đều chạy đi tiếp khách, các ngươi xem tửu lượng của tớ là thế nào luyện ra, vẫn là Đinh Tĩnh của chúng ta thông minh, dựa vào ba mẹ, tiểu tử Trương Minh kia làm thành vững chãi, không như chúng ta gió thổi cây động.”

Đinh Tĩnh bất đắc dĩ cười cười:”Biết cậu hôm nay không thoải mái rồi, vớ được ai liền nói người đó, cậu cho là làm một người vợ dễ dàng ư?”

Văn Kỳ mở một chai bia, rót cho mỗi người một ly: “Dù sao chúng ta làm phụ nữ đều vất vả cả, chúc cho chúng ta đều có một tương lai tốt đẹp. Nào, cạn ly!”

Lúc ba cái ly cụng vào nhau, Văn Kỳ còn khí thế hô lên một câu: “Tuổi trẻ là sức mạnh, tuổi trẻ là tiền tài”. Đinh Tĩnh cùng Từ Y Khả đều không nói gì.

Sau khi ăn xong, Văn Kỳ vẫn chưa thỏa mãn đòi đi hát karaoke.

Từ Y Khả từ nhỏ ngũ âm không được đầy đủ, hát một bài quốc ca đã muốn trốn, liên tục lắc đầu, có đánh chết cũng không chịu đi.

Văn Kỳ giận dỗi: “Cậu như thế sẽ không theo kịp bước các mối quan hệ đâu, nếu không, tớcùng Tiểu Tĩnh hát, cậu ngồi nghe cũng được”.

“Tớ thà về đi ngủ còn hơn, vất vả lắm mới có được hai ngày nghỉ tết nguyên đán”.

Văn Kỳchỉ còn thiếu nước tức hộc máu nói: “Lợn,cậu chính là đồ con lợn, một chút hoạt động giải trí cũng không có, tớ mặc kệ, hôm nay cậu nhất định phải đi, mỹ nữ Đinh Tĩnh của chúng ta chuẩn bị xuất giá đó, nói như thế nào cũng phải hoan lạc một lần, chấm dứt cuộc sống độc thân ”.

Đến nơi, Từ Y Khả nhìn sáu chữ “Trung tâm giải trí Thiên Tinh” không hiểu hỏi: “Các cậu không phải nói thấy Giang thành tam kiệt thì phải tránh đi, đã như vậy còn đến nơi này của họ làm chi”

Văn Kỳ nói: “Chẳng sao, chúng ta đến là để giải trí.Mặc kệ, nơi này an toàn, không ai dám đến địa bàn của Trần Mặc Dương gây sự, vả lại làm sao trùng hợp gặp gỡ được”.

 

8 phản hồi to “Chương 1”

  1. banhmikhet Tháng Mười Một 1, 2013 lúc 5:43 sáng #

    thanks bạn nhé

  2. leyna Tháng Mười Một 7, 2013 lúc 11:45 chiều #

    Mình luôn hâm mộ những tình bạn có từ thời học trò, rất bền, rất đẹp, ko vụ lợi. Tks Eya nhé!

  3. Kat Tháng Mười Hai 4, 2013 lúc 8:56 chiều #

    Bay gio thi chi nhay ho nay ! Thanks em nhieu !

  4. holynu2101 Tháng Mười Hai 16, 2013 lúc 4:39 sáng #

    Nếu không gặp làm sao có định mệnh ta gặp nhau, mình thíc tinh pạn này qá, cứ y như minh bây gio cũng mun qay trở về thời sinh viên ghê lun

  5. oanh kiều Tháng Một 7, 2014 lúc 5:19 chiều #

    giờ mình mới bắt đầu chương một bạn ah, sẽ nhanh thôi, liên tục comment, hehehe

  6. kiennga Tháng Một 8, 2014 lúc 3:21 sáng #

    chào c chủ nkà, e bên nkà c heo, nge c giới tkiệu nên qua đây, truyện hay lắm, cảm ơn c đã edit, e sẽ gắg theo kịp tiến độ.🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: