Mở đầu

1 Aug

Cô đứng trong ngõ nhỏ tối tăm, hai tay bần thần nắm lấy vạt áo khoác phía trước, đầu một mảnh mơ hồ.
Cách đó không xa tiếng nhạc ầm ĩ vẳng đến bên tai cô. Đó là chốn thành thị xa hoa đối lập hoàn toàn với nơi tối tăm này.

Tim cô đập loạn lên. Từng tiếng bước chân thình thịch ngày một gần hơn, đôi chân cô run rẩy lùi lại phía sau nhưng sau lưng chỉ là vách tường lạnh lẽo. Cô bị một đám thanh niên chính xác là một đám lưu manh chặn lại trong con  ngõ nhỏ.
Mọi thứ trở nên hỗn loạn, bản năng đầu tiên của mỗi người chính là cầu xin,cô  run run khóe miệng:

–     Cầu xin….cầu…….”
Hai hàm răng cô  va vào nhau, hiển nhiên đó là bộ dạng lấy lòng đám thanh niên trước mặt. Bọn họ càng cười đến không kiêng nể gì. Tên thiếu niên cầm đầu mặc áo vàng tiến lại gần sát mặt cô nói trong  hơi men  sặc sụa:

–     Còn chưa bắt đầu đâu! Cô cầu xin cái gì!
Mùi rượu nồng nặc của hắn xộc vào mũi cô, cô nép  vào vách tường gục đầu xuống đầu gối khóc thành tiếng:

–     Tôi xin mấy người thả tôi đi, làm ơn…!
Xung quanh trở nên im lặng chỉ có tiếng khóc ai oán, ngay sau đó cô bị một lực mạnh túm lên, túi sách trên người bị văng xuống  mặt đất một tiếng bịch.  Trước mắt thế giới như đảo lộn, mọi thứ trở nên quay cuồng, từng chút xuyên thấu qua khiến cô sợ hãi hít thở không thông, lỗ tai bị nhồi nhét những ngôn ngữ hạ lưu cặn bã.
Áo khoác của cô bị kéo, áo lông cũng bị quăng đi.
Kẻ  đè trên người cô thô bạo dùng sức, cúc áo sơ mi rơi trên mặt đất, thét một tiếng, tiếng khóc chói tai xẹt qua không khí nhưng không có một chút thương hại. Cô càng phản kháng giãy dụa chúng lại càng lại hưng phấn. Rất nhanh cô gục trên mặt đất, da thịt trần trụi chà sát trên nền đường thô ráp tạo nên từng  vệt máu.
Cô chỉ  biết thét chói tai, tay vùng vẫy trong không khí nhưng còn chưa chạm đến đối phương đã bị chúng áp chế. Chân cô cố giãy  dụa cũng không thoát được những đôi tay thô ráp giữ lại.

Trước mắt là một hàng giày, bọn chúng đứng thành một vòng xem trò hay và chờ tới lượt mình được tham dự.

Tiếng kêu khóc càng tuyệt vọng, thêm phần thê lương!
Đêm nay, đám người lưu manh này sát thượng trên thân thể cô. Từng chút, từng chút dập nát hi vọng của cô.  Con đường tương lai chưa mở ra đã bị hủy diệt.
Cô căm hận, bàn tay siết chặt hòn đá cứng  trên mặt đất cũng không cảm thấy đau, trong lòng chỉ còn nỗi sợ hãi cùng nỗi hận tột cùng.

Giống như nước thủy triều dâng lên, tiếng khóc cầu xin của cô lẫn trong  tiếng mắng chửi cũng không thay đổi được hành vi man rợ của bọn chúng. Những tên côn đồ  giống như một lũ cầm thú giương to miệng ghê tởm  cắn xé cô từng mảnh, từng mảnh.
Khàn khàn giọng nói cô phát ra thanh âm tuyệt vọng

” Mẹ….mẹ ơi….”
Cô thậm chí đã nghe thấy tiếng quần mình bị kéo xuống.
Thời điểm cô tuyệt vọng nhắm lại hai mắt, trên người đột nhiên thấy nhẹ bẫng, kẻ mặc áo vàng nằm trên thân thể cô hô đau điếng một tiếng, ngã ngửa bên cạnh, không thể tin được kẻ phía sau mắng:

–     Dương Tử,  con mẹ nó, muốn liền tiến lên!
Người đàn ông tên Dương Tử dựa sát vào vách tường hút thuốc, đôi mắt lạnh lùng không phản ứng gì trước việc đang diễn ra.ngăn cản bọn chúng cũng chị vì bị làm quấy rầy mà mất kiên nhẫn, anh ta hơi hơi xoay người túm cô lên, thuận tiện nhặt chiếc áo khoác ném lên người cô:

–     Cút!
Tên áo vàng nghe xong lời này, từ mặt đất nhảy dựng lên:

–     Dương Tử,  con mẹ nó có ý gì!
Dương Tử rít một hơi điếu  thuốc trên tay, sau đó ném xuống đất:

–     Tao nói cô ta cút, mày cố tình không nghe ra à?
Sắc mặt anh ta thản nhiên, giờ phút này nói ra lời tràn ngập mùi thuốc súng.
Toàn bộ cơ trên mặt tên áo vàng vặn vẹo, hai tay nắm lại, khớp xương kêu răng rắc.
Lúc  hắn xông lên đều bị đồng bọn giữ chặt:

–     Quên đi, nhị ca, ngươi có biết hôm nay đại ca tâm tình không tốt, loại mặt hàng này lúc nào chả có, cần gì phải mất tình cảm huynh đệ.
Bối rối giữa đám lưu manh nội chiến, cô run run đem áo khoác mặc vào, cầm túi sách phía dưới lên, hướng lối ra ngõ nhỏ chạy.
Tên áo vàng một tay đẩy người bên cạnh ra, một tay  chỉ hướng Dương Tử:

– Con mẹ nó, tao nhịn mày lâu rồi, lần sau nếu còn thế này, đừng trách tao không nể mặt tình huynh đệ.

Dương Tử cúi người nhặt lên thời khóa biểu cùng một cuốn vở bài tập của cô gái kia lên, đi ra hướng khác.

4 phản hồi to “Mở đầu”

  1. banhmikhet Tháng Mười Một 1, 2013 lúc 5:28 sáng #

    thanks bạn nhé

  2. leyna Tháng Mười Một 7, 2013 lúc 10:24 chiều #

    Mới đọc có cái mở đầu đã thấy nữ 9 chắc bị ngược thảm rồi, tội nghiệp quá. Mình lót ghế ngồi đọc nhé, cảm ơn bạn nhiều nhiều !

  3. holynu2101 Tháng Mười Hai 16, 2013 lúc 4:25 sáng #

    Mở đầu thui mà làm mình hồi họp k yên? Nữ 9 chắc bị ngược ak. Thấy cô này có vẻ mong manh yếu đuối đây

  4. Linh Nhật Tháng Tư 23, 2014 lúc 4:27 sáng #

    chị ơi em hóng ngoại truyện quá đi à… thank các sis đã dịch truyện…. truyện chị rất mượt… cho em hỏi bao giờ thì có tiếp ngoại truyện vậy ạ😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: